Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
18 Jun.2015

CHẠM  &  MẤY LỜI BÌNH


CHẠM

Vùi vào tóc anh
Chạm
rong rêu đại dương , ẩm mục rừng già
ngai ngái phù sa cánh đồng rơm rạ
Chạm sợi đa đoan
nhuộm màu dâu bể
Chạm sợi muộn phiền
ẩn mình lặng lẽ

Vùi vào môi anh
Chạm thềm mê man, chạm bờ mộng mị
Chạm lời chối bỏ trong lời thầm thì
Dâng bời bời nhớ
Chạm bời bời quên

18 Jun.2015

Bóng tối, dao găm và mạng nhện

trong “Ba biến khúc ở tuổi 65”

của Văn Cao

NGUYỄN CHÍNH

Posted by admin on June 18th, 2015

Cái gọi là “hiện thực XHCN” chỉ là mớ lý luận ấu trĩ, phi thực tiễn và phản khoa học. Nó “định hướng” cho người cầm bút viết theo một chiều, phản ánh một chiều, biến họ trở thành thứ nô bộc, giả dối và lưu manh. Và, thật mỉa mai, chính cái thứ định hướng “văn nghệ phục vụ chính trị trên nền hiện thực XHCN”, mà thực tế là công cụ của chính trị này đã “ăn cắp” niềm tin của người đọc. Hay cụ thể hơn, chính cái thứ văn nghệ giả dối, lưu manh đó đã đánh cắp niềm tin của nhân dân mình.

18-06-2015

Văn Cao viết bài thơ này ở tuổi 65, trong một tâm trạng như ông nói là: “Những ngày buồn không nói được – Tôi chỉ tìm ra sự sống của tôi”. Nguyên văn bài thơ như sau:

I

Một người cho tôi
con dao găm
Không biết dùng làm gì
đêm nhìn qua cửa sổ
một khoảng trống đen

tôi ném vào khoảng trống
con dao găm ấy
có phải đấy là sự nghịch ngợm?

bỗng nhiên có tiếng người ngã ngoài sân
một người trúng tim đã chết

tôi không hề biết người ấy
tôi là kẻ không muốn giết người

chỉ biết bóng tối
mà tôi đã ném dao
II

Tôi đi trên phố
bỗng nhiên mọi người nhìn tôi
một ai đó kêu lên: thằng ăn cắp
tôi chạy...

14 Jun.2015

Tìm chiếc la bàn cho một hành

trình thám mã 

ĐỖ LAI THÚY

 ANTG - 16:22 12/06/2015                     

        Những ngày nắng gặp nhà phê bình Đỗ Lai Thúy, tóc ông cột đuôi gà, áo phông Lacoste ngồi trong một quán cà phê vắng… Ông vẫn thế, trẻ trung, năng động hơn so với tuổi của mình, thâm trầm, lặng lẽ, luôn không giỏi diễn giải và không biết cách “hâm nóng” cuộc đối thoại, dù ông luôn là một nhà phê bình được đánh giá cao với việc am hiểu tường tận về lý thuyết và thực tiễn trong phê bình văn học.    

8 Jun.2015

ĐỌC ĐÊM KHÁT CỦA THU HÀ

ĐỖ TRƯỜNG

FB Jasmin Trần
Tháng trước, tôi có ông bạn bác sỹ, Chef của một bệnh viện ở Hà Nội, sang München dự hội nghị tim mạch thế giới. Quen hắn, từ cái thuở hàn vi, chung nhau một bộ vía, cuối tuần thay nhau mặc, để đi tán gái. Nên rành tánh hắn, ngoài sách chuyên ngành, tôi chưa thấy hắn đọc sách văn học bao giờ, nhất là thơ. Thế mà hôm xuống thăm, thấy đầu giường hắn để tập thơ mở, có lẽ đang đọc dở. Thấy tôi ngạc nhiên nhìn, hắn cười: Tôi mua, mang sang cho ông đấy, nằm khách sạn buồn, lấy ra đọc chơi. Khi mua, không hiểu thế quái nào, nhặt đại, lại trúng tác giả cũng đang sống ở Đức, nhưng đọc, thấy hay ra phết.
Vâng! Đó là tập thơ Đêm Khát của nữ sĩ thi Thu Hà, do nhà xuất bản Văn Học Hà Nội in ấn, phát hành năm 2010. Thật ra, tôi đã đọc thơ của chị, tuy chưa nhiều, nhưng có một số bài hay. Như bài Lá Đêm của chị, trước đây, tôi đã cảm nhận, bằng bài viết: Thu Hà, Như Giọt Sương Ẩn Mình Trong Kẽ Lá. 

2 Jun.2015

Bài thơ"HAI NĂM TÌNH LẬNĐẬN"

của NGUYỄN TẤT NHIÊN -

Nỗi day dứt khôn nguôi trước

một cuộc tình


*Nhà thơ  BÙI HUYỀN TƯƠNG

lengoctrac.com 26.5.15




1                                                              

Hai năm tình lận đận
Hai đứa cùng xanh xao
Mùa đông, hai đứa lạnh
Hơi thở dài như nhau?

Hai năm tình lận đận
Hai đứa cùng hư hao
( Em không còn thắt bím
Nuôi dưỡng thời ngây thơ
Anh không còn lính quýnh
Giữa sân trường trao thư! )

Hai năm tình lận đận
Hai đứa đành xa nhau
Em vẫn còn mắt liếc
Anh vẫn còn nôn nao
Ngoài đường em bước chậm
Trong quán chiều anh ngóng cổ cao…
30 May.2015

GIẤC MƠ ANH LÁI ĐÒ hay

MỐI TÌNH VÔ VỌNG

Phạm Đức Nhì

Do không có phép ẩn dụ toàn bài nên tứ và ý bài thơ giống nhau, và thật đơn giản: tác giả tâm sự với người đọc về mối tình vô vọng của mình. Bài thơ chỉ có 14 câu, có thể đọc một mạch từ đầu đến cuối mà không bị khựng ở chỗ nào. Ngôn ngữ, hình ảnh (rất Nguyễn Bính), gần gũi, dân dã.

Bài thơ có thể chia làm 4 đoạn:

                Năm xưa chở chiếc thuyền này
                Cho cô sang bãi tước đay chiều chiều

Tác giả giới thiệu hoàn cảnh mà từ đó tình yêu của chàng với cô gái đã bén rễ: được mỗi chiều – bằng chiếc thuyền nhỏ bé của mình – chở cô sang bãi tước đay.

27 May.2015

GIỜ THIỆU THƠ ĐẬU THỊ

THƯƠNG (ĐẬU TƯƠNG)


Nhân đọc bài phát biểu của nhà thơ Bùi Minh Quốc về việc rời khỏi hội nhà văn trên blog Nguyễn Trọng Tạo,tình cờ đọc được bài thơ Chạm của cô giáo Đậu Thị Thương (Đậu Tương) giáo viên chuyên văn ở Hà Tỉnh.Sẽ thật bình thường vì cô giáo dạy văn làm thơ như nhiều người trong quý vị là những nhà giáo làm thơ,nhưng bài thơ Chạm này vượt khỏi mọi khuôn sáo,nề nếp mô phạm để Chạm thấu tim người đọc,dường như cô giáo đã vượt khỏi khuê môn để bay bổng trong hiện thực cùng thi tứ của mình...một bài thơ lạ lẫm mà hay làm cho người đọc ngỡ ngàng,suy gẫm...

CHẠM

Vùi vào tóc anh
Chạm
rong rêu đại dương , ẩm mục rừng già

ngai ngái phù sa cánh đồng rơm rạ
Chạm sợi đa đoan
nhuộm màu dâu bể

26 May.2015

THỬ BÀN VỀ CHỮ “NÍU” TRONG

BÀI THƠ''NẾU ANH CÒN TRẺ'' CỦA

HOÀNG CẦM

Phạm Đức Nhì

Hôm nọ dự họp mặt hội Cựu Học Sinh Trung Học Ban Mê Thuột, trong lúc hàn huyên, tán gẫu, các đàn anh lớp trước của tôi (đều đã xấp xỉ 7 bó) có lẽ thấm cái nỗi buồn bạc tóc của mình, bỗng cùng nhau ngâm nga 4 câu đầu trong bài thơ Nếu Anh Còn Trẻ của Hoàng Cầm

                Nếu anh còn trẻ như năm ấy (1)

                Quyết đón em về sống với anh

                Những khoảng chiều buồn (2) phơ phất lại

                Anh đàn em hát níu xuân xanh

Ai cũng mắt lim dim như đang thả hồn vào một giấc mơ tình thơ mộng. Có người còn cao giọng:

        Mẹ cha nó! Lão Hoàng Cầm đưa chữ “níu” vào bài thơ hết sẩy.

Tôi định cãi nhưng sợ các ông anh mất hứng nên lại thôi.

Về nhà, tôi vào google tìm đọc trọn bài thơ để sau này nếu đụng chuyện có thể “nói có sách, mách có chứng”. Có khá nhiều bài viết liên quan đến bài thơ, phần nhiều là ngợi khen thi tài của tác giả Bên Kia Sông Đuống. Nhạc sĩ Phạm Duy cũng chọn đoạn đầu của bài thơ, bỏ hai đoạn sau, tự chế ra ba đoạn khác phổ thành bản nhạc Tình Cầm rất được lứa tuổi “về chiều” ưa thích. May mắn tôi cũng gặp một bài phê bình của Bác Sĩ Phạm Anh Dũng trong trang web Hồn Quê. Bài viết công phu, phân tích chi li, bình phẩm bằng con mắt của người yêu thơ, hiểu biết về thơ một cách khá sâu sắc.

25 May.2015
Hướng tới một môi trường dân

chủ và đối thoại trong đời sống

văn nghệ

Trần Đình Sử
tễu blog - 24.5.2014

.
Văn học Việt Nam từ 1986 đến nay có nhiều thành tựu, song sự đánh giá nhiều khi rất phân tán, trái chiều, phức tạp nhất là việc vận dụng tiêu chí  “định hướng chính trị tư tưởng”. Không ít tác phẩm vấp phải vấn đè nhạy  cảm chính trị mà bị lên án, cấm đoán, sau một thời gian, tính nhạy cảm  của vấn đề suy giảm, tác phẩm lại được đón nhận. Từ thực tế đó chúng tôi  đề nghị khi đánh giá văn học nên vận dụng tiêu chí định huớng trên tinh thần văn hóa, tránh đẩy tác phẩm văn học, do khác biệt về nội dung so với chính trị vào địa vị thù địch, tạo điều kiện cho văn nghệ  phát triển.

Văn học Việt Nam tính từ thời kì Đổi mới đến nay đã ngót nghét 30 năm, tính riếng từ đầu thế kỉ XXI đến nay cũng đã 15 năm, Đó là thời gian bằng cả giai đoạn văn học  30 năm 1945 – 1975, hoặc bằng giai đoạn văn học 1930 – 1945, giai đoạn văn học rực rỡ của thế kỉ XX. Đó là cả một giai đoạn lớn trong lịch sử văn học dân tộc Việt Nam đương đại. Trong hời gian ấy biết bao tác phẩm đã xuất hiện, biết bao nhà văn đã trưởng thành, khẳng định tên tuổi. Chỉ xét phần lớn các tác phẩm được giải của Hội nhà văn thường niên, giải các cuộc thi văn học do các báo, tạp chí, do Hội nhà văn phát động trong mấy chục năm ấy, điểm lại các tác phẩm đã gây sóng gió trong tiến trình văn học, nhìn lại các tác phẩm đã được dịch ra các thứ tiếng trên thế giới và được dư luận quốc tế chú ý, ta cũng có thể nhận thấy những bước tiến lớn của văn học nước nhà. Chúng ta có thể chưa có tác phẩm vĩ đại, không thể vượt qua, song dứt khoát không hiếm tác phẩm xuất sắc, tài năng. Tuy nhiên cái gọi là bước tiến lớn, xuất sắc, tài năng  ấy phụ thuộc vào sự đánh giá.
24 May.2015
AI  HOÀI  CỔ  HƠN  AI?

Phạm Đức Nhì

        Khoảng cuối năm 2011, một người bạn văn chương ở trong nước gởi cho tôi 4 bài thơ kèm theo một câu hỏi như kiểu đánh đố: “Ai hoài cổ hơn ai?” Tôi hiểu ý anh bạn, nhưng theo tôi, cách đặt vấn đề của anh không được chính xác lắm. Với một người thích đọc thơ và thỉnh thoảng cũng làm thơ như tôi, câu hỏi đó phải là: “Trong 4 bài thơ thể hiện tâm tình hoài cổ, bài thơ nào hay hơn? Hoặc tài thơ của tác giả nào cao hơn?”

         Đến khi tra cứu để bình bài thơ Sông Lấp tôi lại đọc được bài Về Bài Thơ Sông Lấp Của Tú Xương (1) của Vũ Bình Lục, trong đó tác giả cho rằng: “… Tú Xương và Nguyễn Khuyến, căn cốt vẫn là những nhà thơ trữ tình đặc sắc của dân tộc. Phải nói thêm là cả hai cụ, đều trữ tình ngay cả trong trào phúng và ngược lại. Riêng về thơ, về tài thơ thì tôi cũng muốn xếp cụ Tú Xương cao hơn một tí. Cụ Nguyễn Khuyến kinh điển hơn, uyên bác hơn, nhưng đó lại chính là chỗ gây khó cho nhà thơ nổi tiếng này.”

          Với tôi, thi sĩ, ngay cả trong cùng một loại thơ, như thơ trữ tình chẳng hạn, không phải lúc nào cũng sáng tác đều tay như một cỗ máy sản xuất một món hàng công nghệ. Có khi cao hứng, chữ nghĩa, ý tứ từ trên trời rơi xuống, viết được bài thơ rất hay. Nhưng cũng có khi, bài thơ viết ra chỉ muốn vứt vào sọt rác, hoặc giả đem trình làng, thì chỉ như viên sỏi vứt xuống biển, chẳng thấy tăm hơi gì cả.

Phân trang 10/64 Trang đầu Trang trước 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 Trang sau Trang cuối