Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
12 Jan.2016

DẤU ẤN CỦA SỰ THÙ HẬN Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

DẤU ẤN CỦA SỰ THÙ HẬN

BÙI THANH HIẾU

yqhvn blog - Thứ Hai, ngày 11 tháng 1. 2016

Trung ương ĐCSVN họp lần thứ 14 khoá 12.
Trước khi diễn ra cuộc họp này, hàng loạt các lá đơn tố cáo thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có sai phạm về mặt chính trị, kinh tế. Những lá đơn do cựu uỷ viên trung ương, cựu uỷ viên Bộ Chính Trị viết ra.
  Những lá đơn rất kịp thời, nó vào đúng thời điểm Đảng CSVN xem xét nhân sự chủ chốt, ông Dũng là một trong những người dự định được xem xét làm nhân sự chủ chốt.
Dù nói trời, nói biển gì đi nữa. Ai cũng rõ một điều, động cơ của các lá đơn nhằm mục đích là ngăn cản Nguyễn Tấn Dũng tái cử vào chức vụ chủ chốt. Bởi thế chúng xuất hiện đúng vào thời điểm này. Nếu nó là sự trong sáng, hẳn nhiên những lá thư ấy phải được công bố từ lâu, thậm chí là từ nhiều năm trước.
3 Jan.2016

Nam mô AMERICA Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   
  

Nam mô AMERICA

  

(Một người Mỹ gốc Việt)

  

Tôi làm cho chương trình Bảo Vệ Thanh Thiếu Niên (C.P.S.) đã hơn 15 năm. Đây là một chương trình có mạng lưới rộng rãi, phục vụ suốt ngày đêm tại các thành phố trên toàn nước Mỹ. Tôi ở trong đội Ứng phó Khẩn cấp (Emergency Response). Còn nhớ hơn mười năm trước, sau 3 năm làm việc an toàn, trôi chảy, khi đọc tạp chí Forbes nói về các nghề nghiệp "sinh tử" nhất của Mỹ, tờ báo nầy nói lên một nhận định làm tôi hoảng hồn: "Ở Mỹ có hai nghề dân sự bị áp lực ngoại cảnh xã hội nặng nề nhất vì có thể gây chết người bất cứ lúc nào nếu thiếu sự cẩn trọng nghề nghiệp, đó là nghề Điều hành Không lưu (Air Controller) và nghề Bảo Vệ Trẻ Em, đội Ứng phó Khẩn cấp" – mà tôi đang làm. Nghề không lưu mà lơ đãng theo dõi chuyến bay để phân định không chuẩn xác thì máy bay đụng nhau. Nghề bảo vệ thiếu niên, con trẻ mà không giải quyết vấn đề kịp thời thì có hại cho trẻ em bởi người nuôi nấng.
Hôm đó, tới phiên tôi trực. Theo quy định, mỗi nhân viên trực có trách nhiệm thụ lý tối đa là 2 hồ sơ trong suốt một ngày trực. Dù hôm nay mới 2 giờ chiều, nhưng tôi đã được phân công làm việc với hai trường hợp khẩn cấp rồi. Theo nguyên tắc chuyên ngành thì kể như xong nợ trong ngày. Thế mà khi đang ung dung ngồi mơ mộng một chút trên chiếc máy vi tính, gã quản lý chương trình lại lên tiếng gọi tôi, hỏi:
- Nầy, cậu có thể nhận thêm một "case" (thụ lý một hồ sơ) nữa không? Cậu sẽ được trả thêm tiền phụ trội ngoài giờ tối đa đó nha

2 Jan.2016

Sương xuân và hoa đào Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

Sương xuân và hoa đào

VŨ THƯ HIÊN
Gửi riêng các bạn chưa từng đọc nó (một tuỳ bút xuân viết đã lâu). nhân ngày đầu Năm Mới 2016.

***

Tôi bao giờ cũng hình dung Tết gắn liền với đất Bắc, nơi đi trước mùa xuân phải có một mùa đông. Mùa đông ở nơi này mỗi năm mỗi khác, nó có thể lạnh nhiều hay lạnh ít, độ ẩm có thể cao hay thấp, nhưng nhất thiết không thể không có gió bấc và mưa phùn. Không khí se lạnh làm cho con người phải co ro một chút, rùng mình một chút, chính là sự chuẩn bị không thể thiếu để cho ta bước vào cái mốc thời gian mới đối với mỗi người mỗi nhà. Thành thử ở Sài Gòn trùng vào những dịp xuân sang tôi vẫn không thấy lòng mình rung động cảm giác về cái Tết ruột rà, cái Tết đích thực. Xin các bạn Sài Gòn tha lỗi cho tôi nếu trong những lời của tôi có gì làm các bạn phật ý, nhưng mãi tới nay, sau nhiều Tết Sài Gòn, tôi vẫn chưa quen được với một ngày đầu năm phải phơi đầu dưới cái nắng chói chang và trầm mình trong cái nóng hầm hập, làm cho con người phải tìm đến với trái dưa hấu mọng nước trước khi ngồi vào mâm cỗ Tết có đủ thịt mỡ và dưa hành, bánh chưng và giò thủ. Ở mỗi nhà vẫn nghi ngút trầm hương thật đấy, ngoài đường xác pháo toàn hồng vẫn tràn ngập lối đi thật đấy, nhưng cái Tết dường như vẫn còn lạc bước nẻo nào, nó chưa hẳn là Tết, chưa đủ là Tết. Đành phải viện hai câu thơ mà nhiều người vốn không yêu thơ cũng thuộc, để giải thích nỗi nhớ về đất Bắc, để biện hộ cho cái cảm xúc không phải đạo của mình trước đất Sài Gòn cũng đã trở thành không kém thân thương:

Tự thuở mang gươm đi mở cõi,
Ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long.
(Huỳnh Văn Nghệ)

Thực ra, chuyện chẳng có gì lạ. Người Việt phương Nam nào mà chẳng có một cái quê còn nhớ hay đã quên, có biết hay không biết, nằm ở phía ngoài kia.

Người xông nhà chúng tôi rất sớm, khi còn tối đất, sáng mồng Một năm Đinh Tỵ (1977), là nhà văn Nguyễn Tuân.
1 Jan.2016
  

Người đồng nát và tay chơi bạc


BÙI THANH HIẾU

ĐÔI LỜI : Các tay chơi trong sới bạc''ĐH 12" - nhất là 3X - hãy học ''Con bạc NBG'' để lật ngược con tẩy hòng thoát hiểm. Hi vọng 3X lấy lại phong độ...''cờ bạc ăn nhau về sáng...mà''!


***

  

Tôi quen với T, một gã cờ bạc đủ các kiểu. Gã dạy tôi cách chia bài thế nào để bài có được hai phỏm. Đánh dấu cây bài làm sao để chỉ duy nhất mình nhìn thấy được. Cả cách làm vị quân xóc đĩa gắn nam châm thế nào. Chôn quân chẵn dưới nọc và bốc làm sao để về cửa mình muốn.
  Tính tôi hiếu kỳ, cái gì cũng thích tò mò học, tôi học cũng nhanh.

Cái trò bạc bịp, trước tiên là phải nhìn người. Có khi lúc đầu phải đánh sanh chín để kiểm tra đối thủ, nếu cảm thấy giở mánh khoé được chắc chắn mới giở. Không thì giết nhau như chơi.
Tuy rằng giỏi các tiểu xảo, mánh khoé nhưng không phải lúc nào cũng gặp '' gà '' để chăn. Mà cái trò cờ bạc thì dễ nghiện, nên có những lúc không gặp được '' gà '', T cũng chấp nhận chơi sanh chín, sòng phẳng để giải cơn nghiện. Trông chờ may rủi,  như thế có lúc thua bét nhè là chuyện thường.
Nói chung thì T thuộc loại cờ bạc bịp vặt vãnh vỉa hè, bữa đói, bữa lo chứ chẳng phong lưu gì. Cờ bạc nhỏ thì dẫu được cũng chẳng đáng là bao. Tôi hỏi T những tay bạc lớn họ chơi có bịp không.? T lắc đầu bảo, những tay cờ bạc lớn đều rành nghề cả, họ chơi bằng tâm lý và nắm được vận. Chơi gì cũng phải kiên trì, nhẫn nại, được thua không làm tâm lý mình dao động.
Tôi thích chơi gà chọi , cờ tướng ăn tiền hơn là đánh bài. Đấy là những món mà tất cả bày ra rành rẽ trước mắt, ăn thua ở đầu óc phân tích, phán đoán. Bài bạc không trông vào bịp bợp thì cũng trông vào may rủi. Hai cái món tôi thích thì tỷ lệ may rủi thấp, có những trận gà con gà sắp chạy bỗng nhiên chiến thắng vì con gà kia đứt hơi bỏ chạy trước. Nhưng hiếm có trận như thế, gà con nào tài hơn con đó thắng, mà đã ở thế thượng phong rồi thì khó mà có thể lật ngược được.
  Một hôm, lúc khoảng 10 giờ đêm, chúng tôi tan canh chắn cạ, kéo nhau đi ăn phở rồi ra hồ Gươm uống nước trà. Đêm mùa đông, tháng 12 , mưa phùn, gió lạnh. Cả hai chúng tôi co ro rụt đầu để xuýt xoa nhấp ngụm nước trà nóng. Một người đàn ông rách rưới ngồi xuống quán gọi cốc nước trà. Quán trà chỉ có một cái làn và dăm cái ghế, trong cái làn đựng phích nước mấy bao thuốc và chén cùng bọc trà. Trà được pha vào một cái ấm tích ủ trong giỏ. Bà chủ quán hỏi người đàn ông rách rưới mới vào.

30 Dec.2015

MỘT BÀ GIÀU CÓ MUA CẢ ĐÁM

SỸ PHU BẮC HÀ

tễu blog 30.12.15


Một bà giàu có mua cả đám sỹ phu Bắc Hà

Thưa chư vị,

Việt Nam ta đương buổi mưa Âu, gió Á. Vậy nên, hôm nay, lật chồng sách cũ, tôi hầu các ngài câu chuyện này. Đó là câu chuyện về cuốn Nho lâm tặng cảo (bản thảo thơ văn do các nhà Nho tặng).

Cuốn sách được khắc in tại nhà in Liễu Văn đường, Hà Nội vào năm Khải Định 10 (tức là năm 1925). Sách in bằng chữ Nôm, in ván gỗ, trên giấy Tàu bạch, gồm 29 tờ, khổ 20 x 14 cm. Hiện nay sách đang nằm tại Thư viện Quốc gia Việt Nam (số 31 Tràng Thi, Hà Nội) dưới ký hiệu R. 1526. Bên cạnh chữ “Nho lâm tặng cảo” bằng chữ Nho, sách còn có mấy chữ Quốc ngữ “Thơ khen bà Bé Tý”.

Bà Bé Tý là bà nào? Tương truyền lúc còn nhỏ, ở nhà quê, bà tên là cái Tý, hoặc cái Đĩ. Từ một làng quê nghèo khó, cô lên Hà thành giữa buổi mưa Âu, gió Á để kiếm sống. Cô làm những nghề gì và ở đâu không ai rõ, chỉ biết rằng rốt cuộc, nhờ chút nhan sắc và chân dài, cô trở thành “me Tây”, và may mắn ông Tây chồng không chính thức của cô lại là quan Tây cao cấp (giang hồ đồn là Đốc lý Hà Nội).
28 Dec.2015

Kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa,

ANH LÀ AI?

Posted by adminbasam on 27/12/2015

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

TP Westminster, Quận Cam, ngày 27-12-2015

KTG Nguyễn Xuân Nghĩa. Ảnh chụp lại từ internet

KTG Nguyễn Xuân Nghĩa. Ảnh chụp lại từ internet

Thưa anh Nguyễn Xuân Nghĩa,

Trước kia, tôi dùng Nguyễn Đắc Xuân – thằng bạn học thuở thiếu thời – là thằng cộng sản tép riu nổ sảng, nó khoe nó đi theo Cách Mạng (!) là đi làm lịch sử, để nói cho nó hiểu rằng những thứ cộng sản từ chóp bu trở xuống như Hồ Chí Minh, Trường Chinh Đặng Xuân Khu, Phạm văn Đồng, Võ Nguyên Giáp … chẳng có thằng nào học và hiểu biết lịch sử cả. Nếu chúng nó có học lịch sử thì không đời nào chúng nó đi không làm tay sai cho giặc Tàu! Tôi dùng chữ “thằng” để gọi những người cao tuổi hơn mình không phải vì tôi vô lễ. Giản dị là tôi khinh những đứa phản quốc, bán nước.

27 Dec.2015

Tính hai mặt của một người tự

xưng “Sĩ phu Bắc Hà”!?

Posted by adminbasam on 26/12/2015

FB Nguyễn Đình Bổn

26-12-2015

H1Đó là tôi nói về ông luật sư Lê Văn Thiệp- Trưởng văn phòng Luật sư Toàn Cầu, Đoàn luật sư Hà Nội cho rằng đã có người đứng sau giật dây các fanpage tẩy chay Tân Hiệp Phát, để thực hiện ý đồ xấu và có thể xử lý hình sự theo Điều 258. Và ông này nhấn mạnh, hành vi của ông Minh là “là hành vi không thể chấp nhận được”, hàm ý án tù 7 năm là còn nhẹ!

26 Dec.2015

AI SẼ LÀM TỔNG BÍ THƯ

TẠI ĐẠI HỘI 12 ?


Trước thềm Đại hội 12
Lê Phú Khải
– một người ngoài Đảng
BauxiteVn
Năm 2015, tính ra có đến 6993 cái đại hội trong cả nước. Này nhé, 63 tỉnh  thành là 63 cái đại hội tỉnh đảng bộ. Mỗi tỉnh ước tính có 10 huyện thị,  vị chi là có 630 cái đại hội huyện đảng bộ, mỗi huyện ước tính có 10  xã. Vậy ước tính cả nước có 6993 cái đại hội. Đó là chưa kể các đại hội  của các ngành ở Trung ương. Đại hội nào cũng cờ dong trống mở, chăng đèn kết hoa xanh đỏ tím vàng như sân khấu cải lương chèo tuồng! Cả ăn uống  liên hoan nữa. Tất cả đều lấy từ ngân sách nhà nước, từ thuế của dân để  chi… Vậy mà vẫn không tìm ra được người tài đức để cứu Đảng cứu nước!
Nhiều người quan tâm đến tình hình đất nước đã hỏi tôi: “Theo ý anh, ai trong Bộ Chính trị hiện nay sẽ làm Tổng bí thư tại Đại hội 12 sắp tới là tốt nhất?”.

Tôi trả lời: “Trong gần bốn triệu đảng viên của Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay, có nhiều người tài giỏi và có đức, yêu nước thực lòng. Nếu để ứng cử tự do và bầu phổ thông đầu phiếu trong toàn Đảng thì sẽ chọn được một Tổng bí thư xứng đáng, dân được nhờ. Nếu chỉ chọn trong Bộ Chính trị, hay Ban Chấp hành Trung ương thì… Bác Hồ sẽ là… người Thanh Hóa!”.
24 Dec.2015

Ca khúc và giai thoại : Hơn 40

năm "Bài Thánh Ca Buồn"

Ha Tran on Thứ Năm, ngày 24 tháng 12 năm 2015

             Nhạc sĩ Nguyên Vũ tên thật là Nguyễn Tuấn Khanh sinh năm 1944 tại Hà Nội

Hằng năm cứ mỗi dịp gần Noel, vào độ cuối đông tiết trời se lạnh, dường như đã trở thành thông lệ, chúng ta lại nghe thấy giai điệu quen thuộc của “Bài thánh ca buồn” vang lên khắp nơi. Gần nửa thế kỷ trôi qua, vào dịp lễ Giáng sinh, bản tình ca ấy vẫn cứ thản nhiên len lỏi vào tâm thức từ người dân đô thị đến những chòm xóm nhỏ, thậm chí còn quen thuộc hơn cả Thánh ca Giáo đường.
24 Dec.2015

Vũ Cao và một kiểu người quản

lý văn nghệ những năm

chiến tranh.

 VƯƠNG TRÍ NHÀN
vtn blog 20 thg 12, 2015
Theo nhiều người kể lại, ngôi nhà 4 Lý Nam Đế, nơi làm việc của tạp chí Văn Nghệ Quân đội từ 1957 đến nay, vốn được xây từ trước 1945 để dành cho phi công Nhật. Các phòng gác hai được lát bằng thứ gỗ phẳng lỳ, anh em sống ở tòa soạn chúng tôi thường lau sạch đi, lấy chỗ để hàng chục người có thể ngồi họp hành nghiêm chỉnh hoặc quây quần tán chuyện.
 Sau khi lễ mễ mang cả xô nước từ bể lên gác lại nhoài người lau nhà, mọi người không khỏi tiếc sức, nên trước cửa thường không quên đề rõ rằng vào phòng để dép ở ngoài. Nhưng có lần anh Hà Trì, người trình bày các số báo,  kể với tôi:
-- Ông  mới về không biết, hồi trước đã có lần hình như ông Oánh thì phải đã phải đề rất rõ “Giày dép để ngoài, trừ Vũ Cao”.
-- Sao lại có cái  lệ lạ lùng vậy, chắc là để chiếu cố thủ trưởng?
Phân trang 9/129 Trang đầu Trang trước 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 Trang sau Trang cuối