Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
28 Feb.2016

Đoàn phim Hollywood rời đi,

phim trường không còn một cọng

rác                     

26/02/2016 21:26 GMT+7                           

TTO - Ngày 26-2, Sở VH-TT&DL Quảng Bình cho biết đoàn làm phim Kong: Skull Island đã rời sân bay Đồng Hới vào sáng cùng ngày. 

                                                                                                                    
Đoàn phim Hollywood rời đi, phim trường không còn một cọng rác

Bãi cỏ và những mỏm đá mọc tự nhiên nơi đoàn phim chọn làm bối cảnh phim tại hồ Yên Phú được dọn sạch rác thải trước khi đoàn phim rời đi - Ảnh: Q.Nam

Sau bốn ngày đoàn phim thực hiện các phân cảnh cho bộ phim tại khu vực hồ Yên Phú (xã Trung Hóa) và hang Chuột (xã Tân Hóa, cùng thuộc huyện Minh Hóa) với hàng trăm người cùng hàng chục tấn máy móc thiết bị, điều ấn tượng nhất đoàn phim để lại tại các phim trường này là không còn một... cọng rác nào sót lại.

26 Feb.2016

KHAI ẤN PHÚ - Cao Bồi Già Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

KHAI ẤN PHÚ - Cao Bồi Già

Tác giả: Cao Bồi Già

tễu blog 26.2.16

Cờ quạt rập rờn;
Trống chiêng văng vẳng.

Ồn ào bát nháo cùng nơi;
Xôm tụ lê thê cả tháng.

Ngó hội ấy hút người;
Trông đền kia khai ấn.

24 Feb.2016

TỪ MẶT ĐƯỜNG KHÁT VỌNG

TỚI MẶT ĐƯỜNG THẤT VỌNG

Mai An Nguyễn Anh Tuấn
Thứ tư ngày 24 tháng 2 năm 2016 3:43 PM
Sau khi đọc bài thơ Đất nước những tháng năm thật buồn* của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, tôi thêm trĩu buồn với thế sự và cảm thông sâu sắc với tâm sự của ông. Người đã từng thốt lên hào sảng trong trường ca Mặt đường khát vọng:
Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình/
 Phải biết gắn bó san sẻ/
Phải biết hóa thân cho dáng hình xứ sở/
Làm nên Đất Nước muôn đời... cũng là người mà giờ đây phải khóc lặng lẽ trong đêm:
Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má/
Không phải gạt vội vì xấu hổ/
Ngước mắt, tin yêu mọi người/
Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta/
Trong không gian đầy sợ hãi?...
19 Feb.2016

Em gái Bắc Kinh, chàng trai Việt

và chuyện tình ở Ilmenau

Trung Lập on Thứ Năm, ngày 18 tháng 2 năm 2016

Cách đây chừng nửa năm, trên tàu từ Erfurt về Ilmenau. Tôi gặp em, cô gái xinh như bước ra từ bức tranh thuỷ mặc. Hẳn khi em liếc mắt, bọn đàn ông đa cảm như tôi sẽ đổ khuỵ xuống chân nàng. Chẳng hiểu sao chúng ta lại ngồi gần nhau, cùng một hàng ghế (mỗi hàng 2 ghế!). Hỏi vài câu xã giao thì mới biết em tên là Trịnh Tư Trác (Sizhuo Zheng), từ Trung Quốc sang Đức học là vì có cậu bạn trai đang học ở Ilmenau, xin mãi thì cũng có một trường ở Đức chấp nhận sang học, dù khá xa nơi bạn trai học. Mỗi 2 tuần em xuống với bạn trai một lần.



Câu chuyện đang bon, thì tàu về Ilmenau bị trục trặc sau 1-2 trạm dừng (chuyện hiếm có), thế là cả tàu phải đi bằng xe buýt để về nơi cần đến. Ngặt nỗi em chẳng còn tiền mặt, mà buýt thì yêu cầu tiền mặt hoặc xu. Thấy thế chàng trai Việt bảo: Tôi cho cô mượn, về đến nơi cô lại trả tôi. Cô gái nở nụ cười nguy hiểm chết người kia với ánh mắt hàm ơn người lạ. Mình nghĩ bụng: giai Việt bọn anh ga-lăng có thừa, hihi…
17 Feb.2016

Cánh tay phải bị tù của

Tướng Giáp

  • 16 tháng 2 2016   
Cánh tay phải của Đại tướng Võ Nguyên Giáp chọn cho mình cái tên như lẽ sống xuyên suốt cuộc đời ‘Trọng Nghĩa’.             Image copyright                                               Image caption                                     Tượng Đại tướng Võ Nguyên Giáp trên bàn làm việc của ông Lê Trọng Nghĩa                

Thật ra ông họ Đoàn, Đoàn Xuân Tín, tên khi đi học và khi bị tù, huyết thống của Đông Hải Đại Vương Đoàn Thượng.

  

Lê Trọng Nghĩa (1922 -2015) là cháu năm đời Đoàn Hữu Trưng, phò mã nhà Nguyễn, lãnh tụ cuộc khởi nghĩa dân phu xây lăng Tự Đức (khởi nghĩa Chìa Vôi), bị đàn áp, nên đổi tên là Trần Lăng Thống (ý đau khổ vì xây lăng mộ vua chúa) theo thuyền chạy ra Bắc rồi lấy vợ họ Đoàn đổi tên con là Đoàn Biện Khơ, ông này chính là ông nội của ông Lê Trọng Nghĩa.

Em ruột đại tá Lê Trọng Nghĩa là đại tá QĐNDVN Đoàn Sự cho tôi biết chi tiết này.

15 Feb.2016

NHÓM LỚI MỚI LỘ MẶT Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

NHÓM LỢI ÍCH MỚI LỘ MẶT

NGƯỜI BUÔN GIÓ

yqhvn blog - Thứ Hai, ngày 15 tháng 2 năm 2016

Kết thúc đại hội 12, Nguyễn Tấn Dũng không còn trong trung ương Đảng CSVN. Theo cơ cấu của ĐCS thì việc đó đồng nghĩa ông Dũng không còn quyền lực nào nữa, ông chỉ còn thời gian mấy tháng để bàn giao công việc cho người kế nhiệm.

  Lúc này nhiều tin đồn rất xấu về hậu vận của ông và những người được cho là thân thiết với ông. Cái này dân gian nôm na gọi là '' đi cả dây ''.  Chưa biết điều đó có diễn ra hay không và bao giờ diễn ra, nhưng chuyện '' cả dây '' khác đi lên là có thật.
10 Feb.2016

VŨ QUẦN PHƯƠNG thoáng qua

đã hết giấc mộng đời mình

lethieunhon blog 6.2.16

Có đêm nằm mơ thấy mình ngồi ăn cơm với nhà thơ Phạm Hổ, giữa bữa, đứng lên bảo sang rủ thêm anh Vũ Cao. Tỉnh dậy, giật mình thấy cả hai ông vừa ngồi với mình đã thiên cổ từ nhiều năm nay. Ngậm ngùi, lan man nghĩ tới bao gương mặt bạn bè. Thoáng chốc mà xa thẳm. Chợt nhớ bà ngoại xưa, sáng dậy thở dài: "Tao bây giờ toàn sống với người đường âm!". Hồi ấy nghe bà nói chỉ thấy buồn cười. Bây giờ thì hiểu, mà có nói ra thì con cháu bây giờ nó cũng nghĩ mình lẩm cẩm. Cái Hội Nhà văn ở Hà Nội đã khác đi nhiều. Từ phố Nguyễn Du đã sang phố Nguyễn Đình Chiểu. Có hôm đến Hội mà thấy lạ. Lạ Hội và lạ cả mình. Lớp các bác Nguyễn Công Hoan, Tú Mỡ, Nguyễn Tuân... rồi lớp các anh Xuân Diệu, Chế Lan Viên... thành xa lắc; mà đến Nguyễn Đình Thi, Chính Hữu, Hữu Mai, Xuân Thiều... vừa đấy mà đã tít mù tận đâu rồi.


THOÁNG QUA ĐÃ HẾT GIẤC MỘNG ĐỜI MÌNH

VŨ QUẦN PHƯƠNG

Lứa chúng tôi, hồi ra tập "Sức Mới", ồn ào một lũ, chưa ai ra ai. Những năm Hà Nội chống chiến tranh phá hoại, bạn bè tung tóe có mặt ở mọi nơi: ra trận, viết báo, làm đài...Bây giờ trông ra, vắng tới hơn một nửa rồi. Nhắc tên, nhiều bạn đọc bây giờ còn không biết, vì chưa kịp quen: Trần Nguyên Đào, Nguyễn Trọng Định... rồi Đào Ngọc Vĩnh, Hoàng Hữu, Nguyễn Thái Vận, Tô Hà..., người suy tim, người suy thận. Ngày ấy chưa can thiệp tim, chưa phổ cập chạy thận. Xa, lắm thứ xa. Ngày ấy dư âm của cuộc cách mạng "người cày có ruộng" đang còn tươi thắm trong lòng người, hôm nay thì lại "giải phóng mặt bằng", nhiều chuyện lắm. Có thứ tưởng biết rồi, hóa ra chưa biết.
10 Feb.2016

Kẻ đào ngũ trong Phá Vây của

Phù Thăng

TRẦN HOÀI THƯ

                 

Phá Vây của Phù Thăng được nhắc nhở nhiều bởi vì tác phẩm này nằm trong danh sách “tai nạn văn chương”.
Trên Diễn đàn sách xưa (sachxua.net)  có đăng phần tiểu sử và một vài ý kiến về lý do tại sao tác giả bị  đày đọa, trù dập:

(hính từ website: sachxua.net)

Nhà văn Phù Thăng, tác giả tiểu thuyết Phá vây, đã qua đời vào trưa ngày 21.2 tại quê nhà, xã Cộng Lạc, huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương, hưởng thọ 81 tuổi. Nhà văn Phù Thăng tên thật là Nguyễn Trọng Phu. Năm 1947, ông vào bộ đội, là Trung đội trưởng trinh sát Trung đoàn 42 – trung đoàn chủ lực Liên khu 3. Năm 1954, ông về công tác tại đơn vị bộ đội xây dựng công trường thuộc Quân khu 3. Năm 1959, về Phòng Văn nghệ quân đội phụ trách biên tập. Năm 1960, ông được biên chế về Xưởng phim Quân đội và viết kịch bản phim.

10 Feb.2016

NHƯ MỘT LỜI TỰ SỰ CỦA


MÙA XUÂN

ĐỖ TRƯỜNG

Có một bài thơ không hẳn viết về mùa xuân, nhưng có một điều lạ, nó lại ám ảnh lòng người suốt gần bốn mươi năm qua, cứ mỗi độ xuân về. Cho đến nay, tôi cũng không thể nhớ cái tựa bài thơ, và đã đọc nó ở thư viện Đại học Đà Lạt, hay Đại học Tây Nguyên? Ấy vậy, tôi nhớ gần như hoàn toàn chính xác cả bài, dù chỉ đọc một, hai lần. Một điều chắc chắn, tác giả là người sống ở miền Nam, và nếu ngoài Bắc, thì bài thơ phải được ra đời trước năm 1954. Bởi, ngoài hồn vía, tôi còn thấy bài thơ (có hai đoạn) chép tay, kẹp trong một cuốn sách, khi bới tìm đọc đống sách xuất bản thời Việt Nam Cộng Hòa còn xót lại. Kể từ ngày biết sử dụng máy vi tính, tôi đã bỏ khá nhiều công truy tìm tác giả, nguồn gốc bài thơ, nhưng đều vô vọng.

Lời thơ dung dị, như kể về mối tình tan vỡ và tuyệt vọng, nếu ta chỉ thoáng đọc qua. Nhưng hãy đọc lại một lần nữa thôi, sự diễn biến tâm lý của con người, tình yêu ấy nằm gọn trong cái qui luật tuần hoàn của tự nhiên được bật ra. Và từ đó, mùa xuân, tuổi trẻ tình yêu lại bắt đầu một vòng hành trình với cái kết buồn thăm thẳm:

“Dạo mười sáu chỉ mê màu đỏ

Mười tám buồn thích màu tím tương tư

Và hai mươi cho đến mãi bây giờ

Yêu duy nhất một màu đen đôn hậu

Ta yêu nhau mùa xuân,

Giận hờn nhau mùa hạ

Ly biệt nhau mùa thu

7 Feb.2016

CHÂU LA VIỆT:

nhớ NGUYỄN TÀI TUỆ

và Mùa Xuân Gặp Người Yêu

ltn bog 6.2.16

Sau hiệp định Paris 1973, đơn vị chúng tôi từ Cánh đồng Chum, từ Bản Ban…theo đường 7 về nước, đóng quân ở Tương Dương, huyện miền núi Nghệ An. Lính tráng được về phép, thao thức suốt đêm, chờ gà gáy là khoác ba lô ra ngay theo xe binh trạm về ga Si… Tôi về Hà Nội được gặp mẹ (ca sĩ Tân Nhân) vui lắm. Một chiều ở nhà còn được gặp cả nhạc sỹ Nguyễn Tài Tuệ - người mà tôi vẫn gọi là chú, thân thiết từ tuổi ấu thơ. Chú cũng mới đi học ở Triều Tiên về, và tới thăm mẹ tôi. Cũng đã 15 năm… Thấy tôi vốn là một thằng bé còm nhom, nghịch ngợm ngày trước, mà nay đã là một người lính, nhiều năm kinh qua chiến trường, chú mừng lắm. Rồi chú kể tôi nghe những ngày  chú học ở Triều Tiên thế nào, về nước ước muốn đóng góp ra sao. Chú tâm sự có thể tới đây sẽ về Đoàn Ca nhạc Dân tộc Trung ương, và đoàn đang muốn chú sáng tác một nhạc cảnh (Operet) làm tiết mục cho đoàn biểu diễn. Hiện chú đang rất cần và đang đi tìm một kịch bản văn học để viết vở operet này…


NHỚ NGUYỄN TÀI TUỆ VÀ MÙA XUÂN GẶP NGƯỜI YÊU

CHÂU LA VIỆT

Những tâm sự của chú làm tôi bỗng thao thức. Khi chú đang cần, đang tìm, tại sao mình lại không cố gắng viết một kịch bản cho chú được nhỉ?  Chú là người nhạc sỹ mà mẹ hết sức quý mến, người nhạc sỹ đã giúp mẹ rất nhiều vinh quang vì bài hát "Xa khơi". Và bao nhiêu người hằng nâng đỡ, che chở cho mình trên những chặng đường đời và ngay cả ở nơi bom đạn, chẳng phải vì mình là con trai người ca sỹ hát "Xa khơi" đó chăng?
Vì thế đêm ấy tôi đã thức trọn để viết - mà không thể nào khác, vì hôm sau tôi đã phải trở về đơn vị. Cứ thấy văng vẳng bên tai bài hát "Lời ca gửi nọng" năm xưa chú gửi về từ một triền núi cao Hà Giang: "Xuân về đời tươi thắm nọng ơi /Xuân về đời tươi thắm nọng ời...". Hãy bắt đầu từ đây... Tôi thầm nghĩ như thế và cắm cúi viết. Ấy là một sáng mùa xuân tươi đẹp, có một chàng trai người Mông tên là Tráng A Lừ được giấy gọi lên đường nhập ngũ đi bảo vệ Tổ quốc.
Phân trang 7/129 Trang đầu Trang trước 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 Trang sau Trang cuối