Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
28 Jul.2016
NHÌN TỪ XA … TỔ QUỐC

                        

NỖI ĐAU QUẶN THẮT CỦA MỘT NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC


Lời Nói Đầu

Nhìn Từ Xa … Tổ Quốc - nằm trong danh sách khá dài những bài thơ “phản kháng” - tự nó đã nặng mùi chính trị. Lưu chuyển nó - nếu gặp người khắt khe - cũng có thể bị coi là có ý đồ không tốt. Nhưng chẳng lẽ bình thơ mà gặp bài thơ nội dung súc tích như thế, kỹ thuật thơ hay như thế lại đang tâm ngoảnh mặt làm ngơ? Thế là tôi quyết định viết Lời Bình cho bài thơ.

Nguyễn Duy - ảnh Biến tướng

Tôi không muốn biến bài bình thơ của mình thành một phương tiện tuyên truyền. Đối với những độc giả hiểu biết thì làm như thế là thừa, phí công vô ích. Đối với người khác thì họ đâu có thèm để mắt tới những bài viết khô khan, khó đọc như thế này.

21 Jul.2016

BUỔI ĐẦU GẶP VŨ Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

BUỔI ĐẦU GẶP VŨ


VƯƠNG TRÍ NHÀN

vtn blog 18.7.2016

Hồi tết Lưu Quang Vũ phải theo đơn vị đi biểu diễn, rồi trở về, nằm viện. Anh em đến thăm đông đủ. Tất cả đều quý Vũ. Riêng Quỳnh nói với tôi mấy ý:

- Quý thì quý, nhưng không tin thằng ấy được. Nó trẻ nhất trong bọn này mà nó già quá cơ. Lúc nào cũng thấy nó thở dài, buồn.
- Sợ nhất là không biết lúc nào nó thật, lúc nào nó giả nữa. Tôi bị nó giễu nhiều bận rồi cho nên bây giờ tôi cũng cạch.
Tất cả những đầu đề nhỏ in hoa trong các trang nhật ký này đều là mới được đặt khi chỉnh lý.
- Tôi cho rằng có những chỗ mà chúng mình không bao giờ vượt qua được. Lòng tin, chế độ, Đảng, lãnh tụ. Nhưng khi bốc lên, Vũ nó phớt hết.
Rồi Vũ sẽ đi đến đâu?
Tôi quen Vũ đầu 1967, khi đến chỗ anh Chính Hữu Phòng văn nghệ, rồi kéo nhau về nhà Vũ chơi. Dạo ấy nhà đi vắng cả. Tôi lại đang theo Đoàn Kịch Quân đội về sơ tán ở 18 Trần Hưng Đạo nên đi bộ sang rất tiện. Hai đứa nấu nướng ăn uống với nhau, Vũ luôn luôn khoe những chỗ mắm mà ông bố Vũ mang về: “Bố tôi dân khu 5, mẹ tôi mới chính là người Hà Nội.” Những buổi tối ngủ nhà Vũ, thức đến 2-3 giờ, hai đứa phanh ngực ra hứng gió, đến nhà ga uống cà phê. Những tối Đoàn kịch đi biểu diễn vắng, tôi gọi nó đến, lấy bánh cuốn lên ăn, chị Thức đi biểu diễn về, cười : “Hôm nay chỉ lo Nhàn ở nhà một mình buồn, có bạn đến chơi thích quá còn gì”.
Tôi tự hỏi có cái gì để đến với các bạn. Tài năng thì... Nói ra chỉ tội nghiệp. Có lẽ chỉ còn lòng tốt. Nhưng hồi đó, sao thấy Vũ gần mình thế. Vũ kể chuyện một lần vào một ga nhỏ, thấy mấy thằng học sinh sơ tán ngồi ăn, trông nhếch nhác quá không chịu được. Phải bỏ đi ngay, không thì phát khóc mất.  Chúng tôi nói chuyện về những người đàn bà tội nghiệp ,về tình yêu đầu tiên, về những ngày đi học thanh bình. Đọc nhật ký của Vũ nữa, trong nhật ký toàn thấy chuyện đi chơi, chuyện học vẽ, chuyện buồn. Nhưng cũng thấy nổi lên là một cậu học trò ngỗ ngược. Mãi mới vào Đoàn, vì coi khinh mọi người, và có lý lẽ hẳn hoi rằng không phải mình không hoà vào họ, mà là mình cao hơn họ. Khinh ghét tất cả bọn cán bộ ở lớp... Rất thân với các cô con gái, khi học với các bạn ấy tự nhiên  chuyên cần hẳn lên. Chính Vũ còn cáu giận khi nghe một người bạn tỏ ý chán ghét tất cả mọi thứ chung quanh. Do Vũ còn nhớ rất nhiều những ngày kháng chiến trên Phú Thọ nên không bao giờ chấp nhận một thứ hoàn toàn hư vô chủ nghĩa như thế. Ngày máy bay Mỹ ném bom, cũng là ngày Vũ nghĩ mình phải đi bộ đội, chưa học hết chương trình phổ thông đã xin đi.
21 Jul.2016

Nỗi buồn... Bảo Ninh Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

Nỗi buồn... Bảo Ninh

  
07:25 ngày 17 tháng 07 năm 2016
TP - Tin Bảo Ninh “trượt” ở vòng cuối cùng xét giải thưởng Nhà nước đã làm giới văn chương choáng váng. Điện thoại của cha đẻ “Nỗi buồn chiến tranh” luôn ở trạng thái không liên lạc được. Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam buông tiếng thở dài: Buồn vô cùng!
Nỗi buồn... Bảo Ninh
  

Ở lần xét duyệt thứ 3, cấp Nhà nước,  Hội nhà văn Việt Nam đã “rớt” thêm 7 tác giả ở hạng mục giải thưởng Nhà nước. Trong số đó, ngỡ ngàng nhất, đáng tiếc nhất chính là trường hợp của Bảo Ninh với tác phẩm được đề cử: “Nỗi buồn chiến tranh”.

Sao lại scandal như thế?

Nhà văn Trung Trung Đỉnh từ chối trả lời phỏng vấn bởi ông không còn giữ được bình tĩnh. Các nhà văn: Cao Duy Sơn, Dương Hướng, đón nhận tin “nóng” bình tĩnh hơn,  điềm đạm hơn nhưng vẫn vô cùng ngạc nhiên khi “Nỗi buồn chiến tranh” không qua nổi vòng xét duyệt cuối cùng để được tôn vinh.

8 Jul.2016

Chúa tể các bạo chúa... Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   
Chúa tể các bạo chúa...

  
Hãy cảnh giác trước thủ lĩnh đánh trống trận thúc giục nhân dân lao vào một cơn sốt yêu nước, bởi chủ nghĩa yêu nước thực sự là một thanh kiếm hai lưỡi. Nó [chủ nghĩa yêu nước] khiến máu chúng ta sôi lên, nhưng cũng đồng thời khiến tầm nhìn chúng ta thu hẹp lại... Và khi tiếng trống trận kia đạt đến đỉnh cao, khi mà máu đã sôi với thù hận, còn tâm trí đóng lại, thì vị thủ lĩnh sẽ chẳng cần tước đoạt quyền công dân nữa. Thay vào đó, chính nhân dân, đang đầy sợ hãi và mù quáng vì yêu nước, sẽ dâng hiến toàn bộ quyền của mình cho thủ lĩnh, một cách vinh dự. Tại sao ta biết như thế? Bởi ta đã từng làm như thế.
4 Jul.2016

ĐỐI THOẠI VỚI Mr

HỒNG THANH QUANG.
.

NGUYỄN HUY CƯỜNG

FB Trần Huy Quang


 Cách đây mươi năm tôi biết đến cái tên vị này, khi ấy tôi cứ nghĩ là tên một diễn viên cải lương hoặc một doanh nhân kinh doanh son phấn người Hoa vì họ “Hồng” thực ra rất ít, họ đẹp quá.
Đến một lần thấy ông này lên ti vi trong một giao lưu gì đó về quan hệ Việt-Nga.
 Lúc ấy tôi là môn sinh mới toanh  của khoa diện tướng học, thành ra thấy ai cũng chòi mòi “áp” cái nghề tướng số vào “Đo” miễn phí một cái.
 Với vị này, mọi thứ ổn: Khá đẹp lão, mặt tròn, coi phúc hậu, mắt của người có chính kiến v.v…, trừ phần “Ngôn”.
Từ đài từ, âm sắc, thái độ, thanh điệu, ngữ điệu nó cứ luôn căng lên, nó cho người ta hiểu ông là người thich xưng hùng xưng bá, thich lên gân lên guốc, thich phô phang và đầy thiên kiến (đó là theo sách vở).

24 Jun.2016

TÍNH CÁCH NGƯỜI VIỆT Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

TÍNH CÁCH NGƯỜI VIỆT

Tản văn của Đỗ Trường

Đọc những tính xấu của người Tầu (của TQ ), rồi những tính xấu của người Việt do nhà văn Vương Trí Nhàn viết và biên soạn, ngẫm nghĩ thấy thấm thía, đúng và trúng quá. Ấy là bác Vương viết về người Việt ta ở trong nước. Còn người Việt ở nước ngoài ra sao?. Ở nước nào tôi không biết không dám nói, chứ ở Đức và Đông Âu có câu ca đồng dao nhận biết tính cách người Việt, đọc thấy hay hay.(Xin thú thật người viết, có đầy đủ những tính cách này) Nhưng tôi không biết đây là tính tốt hay tính xấu của người Việt ta, nhờ các bác xắp lại giùm:

22 Jun.2016

Đời làm chó, người làm báo Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   
Đời làm chó, người làm báo

Posted by adminbasam on 22/06/2016

Tuấn Khanh

22-6-2016

Tự do báo chí. Ảnh: internet

Tự do báo chí. Ảnh: internet

Một ngày 21/6 nữa đã bước qua, thêm một vạch kỷ niệm về báo chí Việt Nam thật ảm đạm. Có lẽ là lần đầu tiên trong lòng Báo chí Cách mạng, người ta nói trắng ra, việc làm nghề báo được coi như đời của chó. Và rồi thì báo giới rúng động, nói với nhau về chuyện húy kỵ chữ nghĩa, khiến người thì bị rút thẻ, người mất chỗ. Và quan trọng hơn là cả một năm dài, ngoài các đỉnh điểm trên, nghề báo không có gì tỏa sáng hơn được trên đất nước này, bao gồm cố rườm rà các câu chuyện lịch sử ẩn khuất, cá nhiễm độc, biển chết, cho đến việc tử nạn trên biển lạ thường của các sĩ quan quân đội.

Kỷ niệm nền báo chí cách mạng, người ta còn rút ra được một bài học lớn của báo chí Việt Nam: làm báo hôm nay, không phải để mở rộng biên giới của thông tin và ngôn luận. Làm báo phải học cách chuyên sâu tay nghề, rằng có viết ngàn con chữ, cũng phải luyện đủ công phu để khiển bao nhiêu ngôn từ ấy phải tự trói mình vô nghĩa, vô thanh.

Nghề báo bị ví với chó. Thậm chí được khuyên là đừng buồn nếu bị coi là chó, vì bởi dù sao cũng có sự cao quý của nó, do biết vâng lời và trung thành.

19 Jun.2016

Những ngày không... Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   
Những ngày không...
Cả một đời người mới rồi gã mới về làng Cự Nẫm quê me của cha gã.
Theo xứ Quảng Bình cha gã gọi “cha mẹ” là “thầy me”. Bài thơ mà cha gã tặng cho thầy me của mình chính là bài thơ hay nhất, tuyệt vời nhất theo gã về đấng sinh thành. Trong bài thơ ấy không một chữ “thầy” mà chỉ có chữ “me” nhưng lại hiện lên cả không gian xao xác tiếng gà trưa, hàng rào nắng mới từ con sông Gianh  của quê người và nét cười sau tay áo của người vợ tảo tần của người.
Gã mỗi lần một mình ôm bé Nê con trai gã, lặng lẽ ru bé bài thơ này với giọng buồn buồn theo làn điệu chả ra ngâm thơ, chả ra hát ru . Khi con ngủ rồi thì nước mắt gã mới chảy:
Mỗi lần nắng mới hắt bên song
Xao xác gà trưa gáy não nùng
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng
Chập chờn sống lại những ngày không
17 Jun.2016

Chuyện lượm được ở đám giỗ

ông Võ Văn Kiệt (phần 2)

LƯU TRỌNG VĂN

FB Lưu Trọng Văn

16-6-2016

Tiếp theo phần 1: Chuyện lượm được ở đám giỗ ông Võ Văn Kiệt

Chắc chẳng khó gì với bạn đọc của gã để đoán ra người cao lớn có bước chân khập khiễng kia là ông Ba Dũng – dngười quyền lực của quốc gia một thời.

Nhìn bước khập khiễng của ông vì còn mang trong chân nhiều mảnh đạn thời chiến, trở về với đời thường không phải tiêm thuốc giảm đau như bấy lâu nay mỗi khi xuất hiện trước công chúng hay trước các chính khách thế giới để chứng tỏ oai phong, lẫm liệt của mình, gã thấy… động lòng.

Điều gì đã tạo nên cái bi hài của bước chân khập khiễng rất thật và bước chân bành bạch ngang tàng kia?

Thuốc giảm đau ư?

Thời thế đã đổi thay ư?

Sự thật và dối trá ư?

Tuỳ mỗi người theo góc độ mà mình biết thông tin thật giả tới đâu mà chủ quan cảm nhận thôi, gã không thể đưa ra nhận định của gã khi chính mắt mình chứng kiến khuôn mặt phần nào mệt mỏi và bước chân khập khiễng của ông lúc này.

15 Jun.2016

Chuyện lượm được ở đám giỗ

ông Võ Văn Kiệt (P1)

Posted by adminbasam on 14/06/2016

FB Lưu Trọng Văn

14-6-2016

Ông Võ Văn Kiệt. Nguồn: internet

Ông Võ Văn Kiệt. Nguồn: internet

Sáng gã cùng gs Tương Lai, nhà thơ Nguyễn Duy, tiến sĩ Trương Đình Hiển ra Nghĩa trang Thành phố. 8 năm rồi thủ tướng Võ Văn Kiệt ra đi.

Hàng đầu là những ngôi mộ của những lãnh đạo cao cấp của đảng và quốc gia như Nguyễn Văn Linh, Võ Chí Công, Võ Trần Chí… Trên bia mộ vị nào cũng đề rất nhiều chức tước đã kinh qua trong đảng, uỷ viên bộ chính trị, bí thư trung ương. Duy trên bia mộ của ông Võ Văn Kiệt, Mai Chí Thọ, Trần Văn Trà chỉ ghi vỏn vẹn: Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Đại tướng Mai Chí Thọ, Thượng tướng Trần Văn Trà. Đặc biệt hơn là trên bia mộ của ông Kiệt bên cạnh tấm hình của ông còn có tấm hình của bà Trần Kim Anh, người vợ đầu yêu thương của ông đã bị chết mất xác vì bom Mỹ trong chiến tranh. Có lẽ đây là tấm bia mộ lãnh đạo quốc gia VN duy nhất có hình vợ chồng song đôi như vậy.

Phân trang 4/129 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối