Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
30 Sep.2016

Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn

dặm 5.

yqhvn blog 30.9.16
- Có đi vắng được một tháng không ?

Câu đầu tiên người đàn ông hỏi khi tôi đặt mình xuống ghế đối diện ông. Bây giờ ban đêm ở Berlin trời lạnh. Chúng tôi ngồi bên hiên một quán. Đấy là điều kiện tôi đặt ra khi họ gặp tôi. Nếu điều kiện thì hơi quá, chỉ là yêu cầu để câu chuyện chất lượng tôi cần phải có chỗ hút thuốc lá.

 Người đàn ông đến trước, anh ta chọn chỗ ngồi để phù hợp cho tôi.

Tôi lấy những gì ở bên Budapes đưa để ông ta chuyển lại cho Thanh.

Ông ta trầm tư hơn lần gặp trước, tôi định hỏi ông về nước hay đi đâu thời gian qua. Nhưng nghĩ tò mò quá tôi thôi.

Tôi hỏi về Thanh ở đâu. Tôi nói có thể gửi cho tôi những tấm hình Thanh ở đó. Tôi rất muốn được ông khẳng định Thanh an toàn với cái lệnh truy nã quốc tế kia. Tôi bảo nếu không bảo đảm an toàn được thì đừng nói gì hay làm gì tốt hơn. Cứ lặng lẽ ẩn đâu mà sống.
24 Sep.2016

Chút kỷ niệm nghề báo với Vinh

Ba Sàm

Võ Văn Tạo

Do chỗ tuổi tác, Vinh thường gọi đùa tôi là “đại ca”. Lần từ Nha Trang nhắn tin nhờ Vinh mua hộ lẵng hoa và thùng bia Heineken mang đến tặng thanh niên can đảm Nguyễn Văn Phương (đọc tuyên ngôn biểu tình chống TQ bành trướng biển Đông) và trí thức Hà Nội liên hoan mừng Phương “tai qua nạn khỏi” (an ninh hủy lệnh triệu tập để điều tra), suốt ngày tối mắt tối mũi lo cập nhật thông tin, Vinh hồi âm vỏn vẹn: “Xin tuân lệnh!”.

Tuy vậy, với tôi, Vinh là một nhà báo lớn, nhà báo chuyên nghiệp, rất chân chính, tác nghiệp rất thận trọng, chính xác và sự thật luôn là tiêu chí số một.

Dạo cưỡng chế Văn Giang, cả nước sục sôi. Do có sự ngẫu nhiên trùng tên doanh nghiệp chủ đầu tư dự án Ecopark và Công ty chứng khoán Bản Việt của Nguyễn Thanh Phượng – con gái Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, rất nhiều người nhầm lẫn. Trong một bài bình luận gửi trang Ba Sàm, tôi cũng viết Ecopark là dự án sân sau của Thủ tướng. Vinh điện phản hồi, gay gắt phủ nhận thông tin trên. Tôi khá ngạc nhiên. Trước giờ, Vinh vẫn cực lực lên án Nguyễn Tấn Dũng là kẻ tham nhũng, phá hoại kinh tế Việt Nam tệ hại nhất, sắt đá, nham hiểm nhất đối với giới tranh đấu vì tự do, dân chủ, tiến bộ xã hội, vì sao lại kiên quyết phản bác? Vinh bảo, vì sự thật không phải Ecopark là của Nguyễn Thanh Phượng, Vinh có nguồn tin chính xác, đáng tin cậy 100%. Đơn giản vậy thôi. Sau này, nhiều người vỡ lẽ, sự thật Phượng không phải chủ dự án Ecopark.

23 Sep.2016

Lời người ra đi. Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   
Lời người ra đi.
yqhvn blog 23.9.16
BÙI THANH HIẾU
Hơn 3 năm xa quê hương đến Châu Âu, tôi đã quên cái cảm giác mở cửa xe hơi bước vào gặp hơi nóng dội bật ra. Nhiệt độ Houston tháng 8 như mùa hè của Việt Nam.

Buổi tối hôm đó tôi gặp hai người phụ nữ, họ đều là gái Hà Nội gốc, cả hai đã đều lên chức bà từ lâu. Họ đều đến nước Mỹ vài năm trở lại đây, khi rời đất nước đi, họ đều là những doanh nhân thành đạt trong lĩnh vực đầu tư bất động sản. Những cơn sốt bất động sản của những năm đầu và giữa thập kỷ đầu tiên của thế kỷ 21 đã giúp họ tạo dựng được một tài sản kha khá. Đồng tiền kiếm được của họ không hề có bóng dáng của gian lận, tham nhũng....đó là những đồng tiền kiếm được nhờ sự nhanh nhạy, quyết đoán , nhờ vận may và nhờ cả chính sách bong bóng của chính quyền Việt Nam.
21 Sep.2016

LẠI GẶP PHẢI BÁC NGUYỄN VĂN

ĐOẢN (ĐOẢN MẮM) 

FB ĐỖ TRƯỜNG
 Số mình dạo này đen đủi thế quái nào ấy, muốn tránh nhiều thứ mà không tránh được. Có một cái tên mình muốn quên và không bao giờ muốn nhắc đến. Nhắc đến bác này, có khi làm mọi người thêm bực mình. Vậy mà hôm nay đọc bài của nhà thơ Phan Huyền Thư vấp ngay phải bác. Nhưng buộc phải đọc hết, bởi muốn xem, nhà thơ Phan Huyền Thư đang gột rửa mặt của bác ấy như thế nào. Qủa thật, cái nghề viết văn, không sợ cái gã viết văn dở, mà sợ nhất nhân cách. Thập thà thậm  thụt cửa sau của Hội nhà văn, rồi bác Đoản Mắn viết được cuốn gọi là tiểu thuyết tuyên tuyền. Văn chương vào dạng làng nhàng, thế mà bác dám ba hoa bốc phét: Anh sẽ cho thằng Thiệp (Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp) tụt lại bên lề đại lộ văn chương. Anh sẽ đặt dấu chấm hết cho sự nghiệp cầm bút của nó. Thiệp chỉ là viên sỏi trên con đường văn chương của anh. Anh chỉ cần gạt nhẹ mũi giày là hắn văng ngay, lay lắt bên lề đường.
Nhưng nói gì thì nói, bác được cái dễ thương, cứ đến ngày sinh nhật đảng, hay đọc thơ chào mừng tổng bí thư sang Đức…là bác khóc nức nở. Trước đây tôi đã gọi bác là nhà khóc học. Hôm nay đọc bài của nhà thơ Phan Huyền Thư, thấy bác khóc ngay từ ngày đầu thập thò chốn văn chương, thì quả thật, kêu bác là nhà khóc học chẳng ngoa tẹo nào.
Tiện đây, các bác đọc đoạn trích bài của nhà thơ Phan Huyền Thư và đoạn trích trong bài “ Những Nhân Vật Điển Hình“ của Đỗ Trường cho vui:

21 Sep.2016

NHÀ VĂN LÊ LỰU: GIỌT NƯỚC

MẮT CUỐI CHIỀU (1,2,3)

xxx

NHÀ VĂN LÊ LỰU: GIỌT NƯỚC MẮT CUỐI CHIỀU (1)

        Nghiêm Thị Hằng    
Thứ năm  ngày 15 tháng 9 năm 2016 6:45 PM

Kì I: Không được sống cuộc sống của chính mình
Kết quả hình ảnh cho LÊ LỰU

“Sóng ở đáy sông” không phải  chỉ theo suốt đời anh chàng Núi, mà theo suốt đời nhà văn Lê Lựu như số phận cuộc đời. Anh chàng Giang Minh Sài  trong “Thời xa vắng” tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, nửa đời trước không được sống cuộc sống của chính mình, nửa đời sau trong bi kịch chạy theo cái không phải của mình. Lê Lựu chua chát bảo đời mình cũng vậy…

Mới đấy mà đã hơn 40 năm tôi quen nhà văn Lê Lựu, năm 1974  khi nhà văn đi thực tế ở chiến trường, đầu  quân về Báo Trường Sơn - Đoàn 559. Hồi ấy Lê Lựu viết tiểu thuyết “Mở rừng”, viết được chương nào ông đọc thuộc cả chương cho các em ở nhà in nghe . Ngày ấy, tôi (cô gái ở nhà in) thường rang cơm cho nhà văn thêm bữa tối, nhà văn  gọi tôi với  biệt danh là “Cô bé cơm rang”.  

Ở Trường Sơn không lâu, Lê Lựu ra Bắc. Sau chiến tranh, Phòng Tuyên huấn cục Chính trị đoàn 559 của chúng tôi có Ban liên lạc đồng đội cũ, thỉnh thoảng anh em lại gặp nhau. Nhà văn Lê Lựu, nhà thơ Phạm Tiến Duật, nhiếp ảnh gia Hoàng Kim Đáng, Vương Khánh Hồng, họa sĩ Đức Dụ, Hoàng Đình Tài…là các văn nghệ sĩ thành danh sinh hoạt trong ban liên lạc của phòng Tuyên huấn. Ban liên lạc này đã gắn bó những người lính Trường Sơn chúng tôi đến tận bây giờ, dù có người vẫn còn phong độ, có người đang cuối chiếu dốc nắng, có người đã về thế giới bên kia.

20 Sep.2016

Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn

dặm P.4.

Nguyễn Phú Trọng - Rắn giả Lươn - 2

yqhvn blog 19.8.16
BÙI THANH HIẾU

Chiều nay Budapest mưa, mưa rơi xuống những cái cây ngoài vườn, tạo thành những âm thanh khiến người xa xứ ngỡ đang ngồi trong mái nhà của mình ở quê mẹ.
  Quê mẹ tôi ở gần làng Nhị Khê, nhà bà ngoại tôi là một gian nhà gỗ, mái gianh, nền đất. Ngoài vườn  có nhiều cây, có một bụi tre to, một cây sấu, một vườn chuối. Những lúc nào mưa rơi xuống trên tàu lá chuối, tôi ngồi dưới hiên nhà, nhớ mẹ vô cùng. Những ngày hè mẹ tôi gửi tôi về quê cho bà ngoại trông, để mẹ còn đi bán hàng rong trên vỉa hè quanh chỗ Hồ Gươm.
15 Aug.2016

Chuyện về hưu ở Hội Nhà Văn !
   Lẽ ra là một hội đoàn , ai lại đặt chuyện hưu trí hay không với một nhà văn , nhà thơ , một nghệ sĩ ngôn ngữ hay hình tượng ! Nhưng thực tế , những văn nghệ sĩ khi được "duyệt " hay gọi là quy hoạch làm công tác quản lý , họ đã biến thành những công bộc ăn lương , hưởng các chế độ của một công chức mà quan trọng hơn , được xem là một công chức bảo vệ chế độ trên mặt trận văn hoá tư tưởng . Đó là một mặt trận tuyên truyền mà bất kỳ một chế độ cọng sản nào cũng xem nó là vũ khí quan trọng để khiến người dân phải tin theo , phải tư duy theo một định hướng của đảng , và đáng nói hơn là không ai có quyền phản biện để nói chuyện tự do , dân chủ !

14 Aug.2016

Thư Xuân Quỳnh viết khi đi

thực tế ở Quảng Bình Vĩnh

Linh 1969 (phần cuối)

25/10/1969
Nhàn thân mến,
Hôm nay anh Phạm Tường Hạnh ở ngoài ấy vào. Anh ấy bảo anh cũng đi Vĩnh Linh. Thế là tôi đi cùng với anh ấy luôn. (Hôm nay may quá! Vì về Hội lấy thư nên gặp anh ấy).
Thế là có người cùng đi.

Tôi và anh Hạnh còn đi Đại Phong, đi Ngư Thủy chừng nửa tháng rồi mới đi Vĩnh Linh. Tôi cảm thấy yên tâm hơn và chắc Nhàn cũng yên tâm vì tôi có người cùng đi.
Anh Hạnh lại là một người rất tháo vát.
Bây giờ chỉ còn có một cái lo là lo xe đạp hỏng giữa đường thôi. Xe của tôi lốp cũ quá rồi.
Đi đường xốc long hết ốc. Tối không tìm thấy cái ốc xe đâu cả. Hôm sao phải buộc dây thép vào chỗ mất ốc.  
Từ trang sau tôi sẽ ghi theo nhật ký đi đường, Nhàn chịu khó xem. Vì rằng Nhàn hình như cũng muốn theo dõi những cuộc đi của bè bạn và náo nức về những chuyến đi xa.

26/10/1969
Bị mệt – không hiểu chiều có đủ sức đi Đại Phong không. Thèm uống một cốc nước đường vô cùng!
3g30, đi. Qua phà Lệ Thủy trời đã tối. Gió dữ dội. Cơn mưa, đường tối quá, không trông rõ. Rất đói.
Đến bến phà Quán Hào, nấu ăn đêm. Trời gió, không thắp được ngọn đèn. Đêm mưa. Nước mưa cứ hắt vào mặt không sao ngủ được. Rét quá !

27/10/1969
Vẫn mưa, nhưng mưa nhỏ thôi. Tôi và anh Hạnh đạp xe đi Đại Phong. Đường xuôi gió nên đi xe rất nhanh. Đi đến giữa đường bị nghi là gián điệp bị một xe đuổi theo hỏi giấy. Chắc là vì anh Hạnh mặc áo phi công Mỹ và hai người cùng đeo kính râm. Sau khi hỏi xong họ thấy đủ giấy tờ thì họ xin lỗi và bảo rằng: Vì có 5 tên ở Hà Nội đi, họ đã bắt được 3 tên, còn lại 2 tên là một nam và một nữ, họ đang truy lùng nên họ phải quay xe ô tô lại đuổi kịp bọn tôi. Kể cũng vui!
14 Aug.2016

Ông Tuyên giáo Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   
Ông Tuyên giáo

Mạc Văn Trang

clip_image001

Hôm nọ ông bạn rủ về quê chơi, nhân dịp chi họ ông mới xây được ngôi Nhà thờ Tổ. Sau lễ gia tiên, tất nhiên có dăm mâm để con cháu “thụ lộc”. Tửu nhập, ngôn xuất, trong không khí gia đình, họ hàng tha hồ thoải mái. Mình ngồi mâm cùng ông bạn, hai nhà giáo nghỉ hưu, một doanh nhân và ông tuyên giáo huyện, kiêm Giám đốc Trung tâm Bồi dưỡng chính trị huyện. Ông bạn bảo doanh nhân:

1 Aug.2016

Nguyễn Tất Nhiên: ‘Thà như giọt

mưa’

Cát Linh, phóng viên RFA
2016-07-31
        
  
    
nguyen-tat-nhien.jpg  
Chân dung nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên
Phân trang 3/129 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối