Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
22 Dec.2015

QUA ĐÒ HÀN NHỚ TRẠNG TRÌNH * Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

QUA ĐÒ HÀN NHỚ

TRẠNG TRÌNH*

VŨ QUANG TẦN


Bỏ quan danh tước chẳng cần

về làng dạy trẻ học văn làm người  

tiên tri câu sấm buông chơi  

Triều quan thế sự ngẫm lời Thánh Nhân

                                  VŨ QUANG TẦN

Bài thơ “Qua Đò Hàn Nhớ Trạng Trình”. Tôi liên tưởng đến câu sấm Trạng Trình :

                  “BAO GIỜ TIÊN LÃNG CHIA ĐÔI  

                   ĐÒ HÀN NỐI LẠI TRẠNG TÔI LẠI VỀ”

Trạng Trình có rất nhiều câu Sấm, nhiều câu đã được giải mã, đi vào truyền thuyết dân gian: “Hoành Sơn nhất đái, vạn đại dung thân’; “Muốn ăn oản, phải năng quét chùa”; “Ông cứu tôi cháu bảy đời, tôi cứu ông ách xà rơi”; “…thằng Trứ phá đền, phải làm đền…”vv. Cũng còn  nhiều câu đang được các nhà nghiên cứu bận rộn giải mã. Cũng không ít câu Sấm của Trạng vẫn là ẩn số.

21 Dec.2015

Tư duy của một Bác sĩ tử tế Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   
Tư duy của một Bác sĩ tử tế
Dũng Nguyên Hùng (sưu tầm)
Bài diễn thuyết sâu sắc của một vị giáo sư đã phản ánh đúng thực trạng đáng báo động của y khoa hiện nay khiến cả hội trường với hơn 300 người nghe phải tĩnh lặng.
Trong “Hội nghị quốc tế thường niên về quản lý khoa lâm sàng”, giáo sư Viên Chung, Giám đốc nhà xuất bản đại học Y khoa Dung Hợp đã phát biểu chủ đề diễn thuyết mang tên “Bác sĩ làm việc thích ứng với văn hóa”. Ngữ điệu của ông bình thường nhưng lại chỉ ra những sai lầm khắp nơi, rất nhiều ví dụ làm cho người ta phải suy nghĩ sâu sắc; hội trường với hơn 300 người nghe đều lặng ngắt như tờ. Rốt cục, giáo sư Viên Chung đã nói đến những điều gì?
Dưới đây là toàn bộ bài diễn thuyết của ông:
Một người tìm anh xem bệnh, họ đem hết những việc riêng tư của mình nói cho anh biết, cởi hết quần áo cho anh kiểm tra, đem hết những thống khổ kể cho anh, đem cả sinh mệnh mà giao cho anh, những người này (bác sĩ) chỉ đứng thứ hai sau Thần, chứ không còn là một người bình thường.
21 Dec.2015

Nhớ về một người cha

- Xuân Diệu

TS Luật Cù Huy Hà Vũ

clip_image002

Xuân Diệu và Cù Huy Hà Vũ tại 24 Điện Biên Phủ, Hà Nội, 1979.

  

Cách đây tròn 30 năm, ngày 18 tháng 12 năm 1985, Xuân Diệu đã “vẫy chào cõi thực để vào hư”, như chính ông dự báo trong bài thơ “Vô đề”, ở tuổi 69.

Với tất cả mọi người, Xuân Diệu là “Hoàng tử của Thi ca”.

Không hiếm người thuộc cả “Thơ Thơ” lẫn “Gửi hương cho gió” của Xuân Diệu, hai tập thơ “toàn bích” đã góp phần ấn định chiến thắng huy hoàng của cuộc cách mạng trong thi ca Việt Nam - “Thơ Mới”. Tỷ như:

19 Dec.2015

CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ- NHÂN

ÔNG KHẾ BỊ PHẢN TRẮC

HỒNG BEO
Beo blog 18.12.15
.1 - Ông Nguyễn Công Khế, thời còn tổng biên tập, gần như bị nhiều tai tiếng nhất trong làng báo.
Theo Beo, có nguyên nhân từ mối quan hệ quá rộng với các quan chức cấp cao của ông. Hẳn nhiên, ko thiếu trong đó những đồng nghiệp ghen tức ngấm ngầm, ông luồn lọt mưu cầu…, mưu cầu gì thì  có lẽ chỉ người chửi ông mới biết bởi hai chục năm, ông vẫn ngồi mỗi cái ghế đầu sóng ngọn gió, thơm tho không đủ bù cay đắng.
Beo chỉ kể, chuyện chứng kiến.
Một lần, ngồi với quan nhất phẩm. Mục đích cuộc gặp để ông cứu lính, trong một vụ tấn công tham nhũng. Lần ấy, ông thua. Beo không biết chú lính kia có biết ông nhịn nhục đi xin xỏ bảo vệ cho nó không, nhưng đồn đại ông bỏ rơi, vắt chanh bỏ vỏ lính, thì đầy trên mạng.
Trước đó, Beo chỉ nể ông chuyện “quá” quyết liệt trong  chống tiêu cực, đánh tới cùng đâm tới lút cán cán dao. Sau lần gặp quan ấy, beo khâm phục ông. Sâu trong con người ấy, là tình nghĩa, là tư chất dám chơi dám chịu, rất anh Hai.
16 Dec.2015

Nguyễn Công Khế, sao đời anh

lại gian truân đến vậy?

Trung Lập on Thứ Tư, ngày 16 tháng 12 năm 2015


Gần một tuần nay, không rõ vì cơn cớ gì, ân oán gì mà sao anh Nguyễn Công Khế , Chủ tịch HĐQT Cty CP Tập đoàn truyền thông Thanh niên, nguyên Tổng biên tập báo Thanh niên bị ai đó dựng chuyện rồi tung lên mạng, họ tự nhân danh là Nguyễn Công Khế " để bôi nhọ anh.

Tôi hiểu rõ, họ thật táng tận lương tâm khi làm chuyện này. Không lẽ anh Khế lại "tự lấy đá ghè chân mình" là sao ? Họ khá tinh vi khi đưa ra những văn bản , chứng từ làm ăn của Công ty anh làm việc , thậm chí có cả dấu đỏ chót khiến người đọc không khỏi hoang mang và đọc nó. Cái nguy hiểm và thâm độc ở chỗ, tất cả những gì họ đưa ra, có văn bản minh hoạ hẳn hoi. Nhưng lại chỉ là" một nửa sự thật". Mà chỉ một nửa sự thật thì không thể là sự thật !
16 Dec.2015

Người Cầm Bút và Đảng Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   
Người Cầm Bút và Đảng

Posted by adminbasam on 15/12/2015

Là người cầm bút và chọn cây bút là vũ khí đấu tranh của hôm nay, bạn phải đứng trong tư thế độc lập và sẵn sàng nói lên sự thật — cho dù sự thật đó ảnh hưởng đến lề trái hay lề phải, bạn vẫn phải lên tiếng. Hãy tránh xa sinh hoạt đảng phái — bởi khi bạn cầm bút thì bạn không thể nào đi song hành với đảng phái — ngoại trừ bạn muốn làm công tác tuyên truyền cho đảng phái bạn muốn tham gia“.

____

Ngàn Lau

Vũ Hoàng Anh

15-12-2015

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Trong quá khứ, người viết bài này đã từng tham gia vào đảng chính trị của người VN ở Hoa Kỳ. Và cũng trong quá khứ, những người bạn thành lập đảng mới mời tham gia với lý do: không thể đấu tranh một mình mà cần phải có một khối (đảng hay tổ chức) thì sự đấu tranh mới hiệu quả hơn.

15 Dec.2015

Nguyễn Minh Châu 1968-73 ( II) Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

Nguyễn Minh Châu 1968-73 (II)

VƯƠNG TRÍ NHÀN

vtn blog 13.12.15

Đơn độc
*Tôi thấy sống ở đây, người nào rồi cũng có chỗ không hợp mình, rồi cũng chán. Thằng Sách tẩn mẩn và ti tiện quá — lúc nào cũng lắng nghe theo đuổi tọc mạch một chuyện gì đấy. Ông Khải trắng trợn. Không phải là lưu manh hư hỏng gì, nhưng mà cứ có phần trắng trợn, tôi ghê ghê. Ông Mai muốn lôi tôi vào rất nhiều chuyện mà tôi xa lạ; ông ấy cứ giới thiệu cho mình gặp người nọ người kia. Còn thằng Thiều thích đủ mọi thứ, thấy người ta làm sao thì làm vậy. Nói chuyện với nó cũng nhạt, chẳng bốc được chuyện gì. Còn như ông, sao mà ông phiền muộn sớm thế, cái tuổi của ông đáng nhẽ phải đang là tuổi đàn đúm, thì nó mới là trẻ (Một lần khác: ông nên nhớ rằng không có gì thích bằng tuổi trẻ. Tuổi già bao giờ cũng có cái lố bịch của nó. Ông có mà không biết dùng.)

13 Dec.2015

Cu Phong đại tá Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

Cu Phong đại tá

Cu Phong đại tá. Ảnh: HM

Cu Phong đại tá. Ảnh: HM

Hôm qua (10-12-2015) họp với các bạn học cấp 3 khóa 1967-1970, trường Lương Văn Tụy, Ninh Bình, mình gặp lại cu Phong. Ngoài đời hắn là đại tá Đinh Văn Phong, giáo sư hay phó GS gì đó, tiến sỹ hay PTS trên học viện quân sự ở Vĩnh Yên, nhưng với Tổng Cua bạn học từ thời quần thủng đũng, thì hắn chỉ là thằng cu Phong, nói rộng ra là cu có hồn của gió.

Sinh ra ở xã Ninh Thành, cạnh thị xã Ninh Bình, hắn có vẻ một anh chàng nửa tỉnh, nửa quê. Năm lớp 10 (1969-1970) cu Phong vào học lớp 10E của thầy Hồ Quang Sỹ, thích ngồi bàn đầu tiên, vì hắn học giỏi, không quay cóp bao giờ. Không may cho Phong vào lớp do anh Cua làm bí thư chi đoàn.

10 Dec.2015

TRỞ LẠI NƯỚC MỸ Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   
TRỞ LẠI NƯỚC MỸ
NGƯỜI BUÔN GIÓ
yqhvn blog 10.12.15
Đây là lần thứ hai tôi đến Mỹ, bắt đầu lúc 5 giờ sáng ở phi trường TL ở Berlin đợi chờ làm thủ tục bay sang Anh. Chuyến bay bắt đầu lúc 7 giờ 30 phút, mãi đến 6 giờ thủ tục xuất vé, gửi hành lý mới bắt đầu. Thì ra cửa lên máy bay ngay đằng say quầy làm thủ tục, khách không phải đi xa tìm cửa lên máy bay như lần khác. Chẳng biết cuốn hộ chiếu Việt Nam được làm như thế nào, người của hãng hàng không quệt đến mấy lần tấm hộ chiếu trên máy kiểm tra, anh ta nhíu mày vẻ khó hiểu, gọi người khác đến xem cùng. Họ chỉ trỏ trên màn hình máy tính gì đó, mãi rồi họ cũng xuất vé cho tôi vào cửa kiểm tra lên máy bay.

Đến đây bỗng có thêm một trạm của cảnh sát, cái tấm hộ chiếu màu xanh của Việt Nam lại khiến hai người cảnh sát đăm chiêu tìm kiếm mãi điều gì trên máy tính. Tôi cũng không ngạc nhiên, tôi biết thế nào thì tôi cũng đi qua những chỗ như thế, có điều sẽ là bao lâu. Tất nhiên lúc nào cũng sẽ lâu hơn những tấm hộ chiếu của nước khác, thậm chí là của Trung Quốc vẫn là nhanh hơn.

Tôi đi qua, đến máy soi người gác máy gọi tôi lại và chỉ cho tôi cái bật lửa Zippo bằng đồng. Anh ta dẫn tôi ngược ra lại quầy checkin, ở đó họ đưa tôi cái thùng để bỏ bật lửa vào đó. Thật tiếc, tôi nhớ mọi lần đi đâu thì chiếc bật lửa đều không bị vấn đề gì. Chiếc bật lửa bị mất đã đành, nhưng tôi lại phải quay lại từ đầu xếp hàng để đi qua cái trạm cảnh sát đến máy soi.
8 Dec.2015

37 năm sau, có một Sài Gòn,

có một nhà văn.

      
 Bà Đam xoe
Cách đây 37 năm, ngày 4.5.1975, Bà đam xòe trong hàng ngũ ngũ bộ đội Bắc Việt tiến vào Sài Gòn tiêu diệt chế độ Việt Nam Cộng hòa. Sau 37 năm, ngày 28.4.2012, BĐX cũng có mặt ở Sài Gòn, sớm hơn 6 ngày.

Mot góc SG nam 2012

Quả thực, Sài Gòn bây giờ khác trước nhiều lắm, từ đường xá, nhà cửa đến nhận thức của con người.
Chiều ngày 30.4 tại nhà một người thân của BĐX có một cuộc liên hoan mừng ngày đất nước thống nhất, trong mâm có 14 người thì chính gốc Nam bộ chỉ có 6 người, 8 người khác đều là cư dân Bắc Kỳ.
Trước đây, người Sài Gòn gốc gác còn gặp nhiều trên đường phố, nay dường như thấy ít hẳn đi. Họ đi đâu vậy?

Tôi có cảm giác như sau năm 1975 người chính gốc Nam bộ bị dồn vào, chạy đi hay dạt vào một góc khuất nào đó.
Tôi muốn đến thăm một vài gia đình mà tôi quen vào ngày nay trong 37 nắm về trước mà chẳng gặp một ai. Chẳng biết họ đi đâu? Hỏi hàng xóm cận kề, ít người trả lời một cách chính xác họ đang ở đâu và làm gì. Cách trả lời sao giông giống người Hà Nội thế, tức là nhà ai biết nhà đó. Người Sài gòn có tiếng là hiếu khách, nhưng nay cái đó, có gì như là e dè, e sợ
37 năm trước tôi có quen thân thân một gia đình. Và trong mấy tháng ít ỏi sau ngày thống nhất, trong tình cảm con người tôi có đem lòng yêu mến một nữ sinh Văn khoa Sài Gòn. Nay, em cũng ở đâu? Cũng chưa thể gặp. Em ở đâu, các anh trai, em gái của em giờ ở đâu? Một sự trắc ẩn cứ len lỏi trong tim, óc tôi.
Thế là tôi muốn rời Sài Gòn. Một cấp trên của tôi, ngài đại tá, nhà văn Phạm Đình Trọng bảo tôi lên Bình Dương thăm một nhà văn lớn, có tác phẩm để đời “ Đi về nơi hoang dã” và tập tiểu luận đang “ hót” trên mạng “ Một thời Hà Nội” trong đó các chân dung nhà văn tiếng tăm ở miền Bắc lần lượt được ông đem dao kéo của ngành y “mổ xẻ”. Đó là nhà văn Nhật Tuấn.

Nha van Nhat Tuan

Nhà văn Nhật Tuấn, người có tiếng mát tay với phụ nữ, đã  qua 3 đời vợ, con cái học hành tấn tới, ngoan giỏi, nay cũng bỏ Sài thành, mua đất dựng nhà ở một nơi có thể nói là hút hẻo ở tỉnh Bình Dương, cách Sài Gòn độ 60 km.
Qua câu chuyện mới hay, anh không phải là kẻ chán đời mà lên đây để tìm về một nơi yên tĩnh để nhớ lại một thời và quan sát cái hiện thực của dân tộc đang “ đi về nơi hoang dã” mà cách đây hơn 10 năm anh “ cảnh báo” .
Rồi đây, câu chuyện “ẩn cư”, dài chưa biết khi nào ( hiện đã hơn 10 năm), sẽ được người đời lượng giá. Nhưng nhìn cảnh nhà anh hôm nay, có gì đó như là bùi ngùi cho riêng tôi. Anh nói, bầu bạn đến thănm anh tại đây rất nhiều. Nhà văn Nguyễn Đinh Chính với “ đêm thánh nhân” và tập thơ “ chẹc chẹc” nổi tiếng đã tá túc tại đây cả tuần. Rồi thấy trong vườn nhà anh có dấu ấn cây xanh Hà Nội, cây Ngọc Lan. Anh khoe, Ngọc lan là do một thiếu nữ Hà thành tự đem đến trồng. Ngọc Lan đã đến độ trưởng thành, hương thơm nồng nàn đã từng tỏ hương vài mùa rồi.
Dù anh lý giải cái lý do tại sao anh lại “ ẩn” ở đây với tinh thần sôi nổi thế nào, BĐX vẫn nhận ra cái quang khí hoang liêu của nơi anh đang ở. Cây cối trong vườn nhà anh đang độ lá cành phát triển sung mãn, nhưng la liệt trong vườn là những lá cây rơi rụng khô héo. Cái bể cá, bể bơi, nước cũng cạn khô cả đáy, cũng dày dày nhưng lá cong queo. Thấp thoáng kiến rủ nhau bò chơi, lũ lượt cả bầy, bình thản vô tư như nó mới chính là “ ông chủ”. Vườn chỉ có cây, chẳng thấy còn gì tung tăng cào bới. Động vật cấp cao ở đây, ngoài chủ nhân ra, chỉ có một chú mèo trắng và chú chó Đức, lông sậm vàng, đen. Mèo thường luẩn quẩn trong bếp, thỉnh thỏang lại kêu “meo meo”, chẳng phải vì ông chủ đang bận tiếp khách bỏ đói mà là nó cũng nhất định góp “một tiếng” cho không khí thêm vui vui. Và mỗi khi mèo “meo meo” xong, động vật cao cấp thứ 3 trong ngôi nhà này lại “gâu gâu”. Tiếng sủa nghe thật trìu mến. Tôi dám chắc thế, bởi vì chó là giống thông minh, tình cảm và đặc biệt là trung thành, nên không phải lúc nào “ mở miệng” ra cũng chỉ nhằm đe dọa đồng loại.
Phân trang 10/129 Trang đầu Trang trước 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 Trang sau Trang cuối