Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
2 Mar.2017

Khắc thơ lên đá Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

Khắc thơ lên đá

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2017-02-27
    
                               
  
Nhà thơ Nguyễn Duy phát biểu trong Lễ khánh thành bia đề thơ chiều 12 tháng 2 năm 2017 tại Thanh Hóa.    
Nhà thơ Nguyễn Duy phát biểu trong Lễ khánh thành bia đề thơ chiều 12 tháng 2 năm 2017 tại Thanh Hóa.
                   Photo courtesy of tienphong.vn                    
Khắc thơ lên đá
00:00/00:00          
Phần âm thanh (NGHE)                           Tải xuống âm thanh                         
  

Nhà thơ Nguyễn Duy tên thật là Nguyễn Duy Nhuệ, sinh năm 1948 tại quê ngoại ở huyện Hà Trung, Thanh Hóa. Nguyễn Duy làm thơ từ rất sớm, khi ông còn là cậu học sinh cấp 3. Năm 1973, ông đoạt giải nhất cuộc thi thơ của Tuần báo Văn nghệ với các bài thơ: Hơi ấm ổ rơm, Bầu trời vuông và Tre Việt Nam. Ông được Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật năm 2007.

24 Feb.2017

ĐỖ BẠCH MAI chỉ vì ghen với

chồng mà trở thành nhà thơ

nổi tiếng

Cũng chính vì tình yêu nồng cháy thể hiện qua thi ca của Bế Kiến Quốc nên nàng sinh viên đại học sư phạm Đỗ Bạch Mai đã "phải lòng thơ", rồi theo chàng về làm việc tại Báo Văn nghệ đến khi nghỉ hưu. Trong những năm tháng hạnh phúc, Đỗ Bạch Mai đã sinh hạ cho Bế Kiến Quốc hai đứa con và cũng đã từng chứng kiến một số "nàng thơ" khác xuất hiện trong đời thơ tài hoa của chồng mình. Năm ấy, nhà thơ Bế Kiến Quốc đi công tác tại các tỉnh phía Nam và gặp một "nàng thơ" trẻ trung, xinh đẹp ở vùng Đồng Tháp. Hai bên cảm mến nhau vì nàng cũng đang tập làm thơ lại được gặp một nhà thơ nổi tiếng ở Trung ương về địa phương đi thực tế sáng tác.


Chỉ vì ghen với chồng mà


trở thành nhà thơ nổi tiếng


NGUYỄN VIỆT CHIẾN

Câu chuyện hy hữu nói trên về nữ nhà thơ Đỗ Bạch Mai, vợ cố nhà thơ Bế Kiến Quốc tôi đã được nghe cả hai người kể cách đây hơn hai chục năm, khi tôi còn làm ở Báo Văn nghệ, Hội Nhà văn Việt Nam.

Chợt bên Vệ nữ - chợt kề Tây Thi
Hiếm có nhà thơ nào yêu vợ mình như Bế Kiến Quốc. Trong thời gian có 10 tháng  trước khi làm lễ cưới (từ tháng 7/1975-5/1976), Bế Kiến Quốc đã viết tặng cho "nàng thơ" Đỗ Bạch Mai tổng cộng 116 bài thơ. Sau khi Bế Kiến Quốc qua đời, 116 bài thơ này đã được in trong tập thơ "Đất hứa" và có lẽ anh đã lập kỷ lục guinness về thơ tình viết cho người yêu. Không chỉ có vậy, trong 27 năm chung sống với nhau, Bế Kiến Quốc còn viết tặng vợ nhiều bài thơ nữa mà bài thơ "Nửa đêm gió chuyển" dưới đây tặng Đỗ Bạch Mai năm 1992 được nhà thơ rất tâm đắc:
16 Feb.2017

NGUYỄN BÁ THANH: NHỮNG

ĐIỀU TÔI BIẾT (kì 2)

         Dương Đức Quảng    
Thứ tư  ngày 15 tháng 2 năm 2017 6:43 PM


Cái "lãi" lớn nhất của cuộc đời


Có lần tôi nói với một nhà văn, cuộc đời của Nguyễn Bá Thanh là một nguyên mẫu, nếu có tài một nhà văn có thể viết được một cuốn tiểu thuyết rất hay, bởi vì anh trải qua quá nhiều thử thách và cả giông tố trong cuộc đời. Anh không chỉ có những người yêu mến, quý trọng mà cũng có cả những người không muốn nhìn mặt anh, ghét anh, thậm chí tìm mọi cách để hại anh, làm anh phải "lên bờ xuống ruộng". Mỗi lần có sự kiện chính trị lớn liên quan đến anh, nhất là "nghe nói" anh sẽ được điều động hoặc bố trí vào vị trí lãnh đạo ở cấp cao hơn là thế nào cũng có những "sự cố" không hay đến với anh. Năm 2000, ngay trong buổi chiều ngày 29/3, ngày kỷ niệm 25 năm giải phóng thành phố Đà Nẵng và cũng là ngày khánh thành cầu Sông Hàn mà kinh phí xây dựng có phần không nhỏ là từ nguồn đóng góp của nhân dân thành phố, Phạm Văn Thông, Giám đốc một công ty xây dựng ở Đà Nẵng tham gia thi công cây cầu này bị bắt. Sau đó là những thông tin được "rò rỉ" ra ngoài cho báo chí đăng, có báo ám chỉ, có báo nêu đích danh Chủ tịch UBND thành phố Nguyễn Bá Thanh đã nhận hối lộ từ Thông trên 2 tỷ đồng để được trúng thầu thi công cây cầu này. Sau này tôi còn đọc trên mạng internet một danh sách hàng chục người được cho là đã nhận hối lộ từ Thông, trong đó có Nguyễn Bá Thanh và một vài cán bộ cấp cao khác.

14 Feb.2017

NGUYỄN BÁ THANH: NHỮNG

ĐIỀU TÔI BIẾT (kì 1)

         Dương Đức Quảng    
Thứ hai  ngày 13 tháng 2 năm 2017 9:45 PM


Hôm nay, 13-2-2017, đúng hai năm ngày anh Nguyễn Bá Thanh, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, Trưởng ban Nội chính Trung ương qua đời. Điều trùng hợp ngẫu nhiên là ngày anh mất cũng đúng là ngày kỷ niệm 35 năm anh được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam (13-2-1980/13-2-2015).
Không chỉ khi còn sống mà hai năm qua, sau khi Nguyễn Bá Thanh mất vẫn có nhiều bài báo, bài thơ, cuốn phim, bức ảnh... của nhiều người nói và viết về anh. Đa số những bài viết đều ca ngợi cuộc đời hết lòng vì dân, vì nước của anh, song cũng có không ít bài viết, nhất là những bài viết chủ yếu là trên mạng internet từ nước ngoài tìm mọi cách nói xấu anh và xuyên tạc về cái chết của anh mà những người ít có thông tin đầy đủ về anh rất dễ ngộ nhận.
Tưởng nhớ anh, không chỉ là một vị lãnh đạo cao cấp mà còn là một người bạn mà tôi rất quý mến, nhân ngày tròn hai năm anh mất, tôi xin gửi trang TN.c một bài viết của tôi cách đây đã hai năm, khi mới được tin anh lâm trọng bệnh, đang điều trị tại Mỹ, chuẩn bị được cơ quan và gia đình đưa trở lại Việt Nam để tiếp tục điều trị. Bài viết này đã được đăng trên báo Năng lượng Mới ( PetroTimes) ngày 10/01/2015. Bài này giữ nguyên những chỗ chưa biên tập trước khi in trên báo. Vì bài dài nên tôi xin được đăng làm hai kỳ, mong bạn đọc thông cảm.

NGUYỄN BÁ THANH: NHỮNG ĐIỀU TÔI BIẾT
5 Feb.2017

Ghi chép về Xuân Diệu  và mấy

nhà thơ cùng thế hệ  (I)  

1986
Nguyễn Đức Mậu nói với tôi:
-- Hôm đi viếng Xuân Diệu về, tôi có làm ngay một bài thơ. Nghĩ thương ông ấy chứ, công trình lớn như thế “công trình kể biết mấy mươi”, mà lúc cái chết đến, vẫn không cứu được.
- Kể Xuân Diệu với Huy Cận cũng lạ. Xuân Diệu toàn nói về cái sống (Quả sấu non trên cao, Sự sống chẳng bao giờ chán nản) còn Huy Cận toàn nói về cái chết. Tập thơ mới của ông ta, tập Hạt lại gieo, đến 2/3 là nói về cái chết (dù không hay).
Ông Huy Cận cả đời sướng, đến cái chết của ông ta cũng được chuẩn bị kỹ lưỡng.

- Tố Hữu đến buổi tưởng niệm Xuân Diệu. Trông ông không có khí thế như cũ nữa. Ông bảo thơ tôi không được phổ biến như Xuân Diệu (là nói thơ tình). Con tôi chẳng hạn, nó cũng thích thơ Xuân Diệu hơn thơ tôi. Mà tôi cũng nghĩ biết đâu sau này, con tôi nó chả hơn tôi.
Theo lời Nguyễn Đức Mậu, Tố Hữu có cái tướng lạ lắm. Tai mỏng dính và đỏ hỏn lên, như miếng thịt bò tái hàng phở nó dát trên bát phở. Chỉ được cái nói ngọt. “Anh em văn nghệ sống với nhau tình cảm thế này là tốt. Mong mãi mãi sống được với nhau như thế.”
 Rồi Tố Hữu rủ mọi người xuống thăm mộ Xuân Diệu, ở Văn Điển.

Bài của Phạm Tiến Duật trên báo Văn nghệ số 8 (1986), cho biết: Tố Hữu nói rằng cái ghế của Xuân Diệu đấy, không ai được ngồi vào.
         Trong những  cái cách để đề cao mình, thật thế, có một cách khôn loại nhất: đặt mình sau người đã chết .

Duật bảo: trong phê bình ông Diệu đã thành một thứ hoá công.
Tôi nghĩ cái đó không đúng. Xuân Diệu cũng chỉ là người vừa vừa thôi, không thể là Thánh Thán được. Trong các bài phê bình của ông, tôi luôn luôn bắt gặp tư thái của một người khoảng bậc 4 - bậc 5 gì đấy, nói về các cụ thợ bậc 7-8.
2 Feb.2017

Vũ Cận. Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

Vũ Cận.

BÙI THANH HIẾU

Vũ Cận sinh năm 1977, nhà ở số 12 ngõ Phất Lộc. Tuổi Đinh Tị. Vũ bị cận từ bé, nó xem tivi cứ ngồi sát màn hình. Ngày ấy trẻ con cận người ta cứ kệ, không đi khám và đeo kính ngay như bây giờ.

Nhà Vũ Cận có mấy anh em trai, Vũ Cận là thằng ma lanh và tinh quái nhất. Những trò của nó đến người lớn cũng phải bất ngờ. Không ai có thể hình dung cái thằng bé gầy quắt có hàng lông mi dài, nụ cười toe tét ấy có thể nghĩ ra trò như thế.

Lúc bé tôi đi lên chợ Đồng Xuân mua cá chọi, Vũ Cận xin đi chơi theo. Đến hàng bà Ba ở giưã chợ tôi chọn được con cá ưng ý và bảo Vũ Cận về thôi. Nó trợn mắt nhìn tôi nói.

- Anh mua không đợi em mua à.?

Tôi ngạc nhiên.

- Mày làm đéo gì có tiền.

Vũ Cận.

- Anh biết em không có tiền à.?

Vũ Cận năm ấy 9 tuổi, nó mặc quần đùi, cởi trần. Cũng như tôi vậy. Nó ngắm nghía chọn cẩn thận và bảo ba Ba lấy con cá này. Bà Ba vớt con cá trong lọ cho vào túi nilong đưa cho nó. Nó nhận con cá và bảo tôi thản nhiên.
1 Feb.2017

Chuyện kể chiều 30 Tết. Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

Chuyện kể chiều 30 Tết.

yqhvn blog 31.1.17

Những ngày cận kề Tết, thằng bạn từ thuở đôi mươi chát qua Facebook hỏi han một hồi. Dùng được Facebook là một cố gắng của nó. Người như nó mình nghĩ chả dùng Facebook làm gì. Nhờ thằng con nó mà nó dùng Facebook để liên lạc với anh em, bạn bè cũ.

 Những năm đầu 90, mình ở ven sông Hồng chỗ chân cầu Chương Dương. Bố mình mua một cái nhà có vườn ngoài ấy. Mình ở ra đó ở làm hàng xóm với thằng bạn và cùng xin đi làm cán cao su.
31 Jan.2017

Thương nhớ bóng xuân xưa Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

Thương nhớ bóng xuân xưa
RFI, 28 tháng 1 năm 2017
  
Thương nhớ bóng xuân xưa
 
Một cảnh Xuân Hà Nội. Ảnh  22/01/2017.Reuters

Khi mùa xuân đến, thường thì người ta hát những giai điệu vui say, nồng nàn, nhưng không hiếm những kẻ đa sầu, đa cảm gặp lúc đất trời sang Giêng chợt ngẩn ngơ về bóng hình mong manh ai đó. Cô Lái Đò trong nhạc Nguyễn Đình Phúc, thơ Nguyễn Bính và thiếu nữ Hoàng Oanh trong ca khúc Bến Xuân của nhạc sỹ Văn Cao đã bước vào trang thơ nhạc một cách dịu ngọt như thế.

Những người hay mơ mộng không ai không một lần ngâm nga đôi vần thơ đẹp tựa tranh của nhà thơ Nguyễn Bính, người được coi là thi nhân của nàng xuân. Ông có nhiều tác phẩm được phổ nhạc như : Mưa Xuân (nhạc : Huy Thục), Gái Xuân (nhạc : Từ Vũ) và đặc biệt Cô Lái Đò (nhạc Nguyễn Đình Phúc) tuy không đề cập trực tiếp đến tiết xuân sang nhưng nó là cành đào hồng khoe sắc thắm dưới trời mưa bụi.

30 Jan.2017

TẾT TRONG TÙ ( Phần 1) Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

TẾT TRONG TÙ ( Phần 1)

Phạm Viết Đào.

( Trích  tự truyện: “Vòng kim cô”… vô hình…)

28/10/ 2013 mình nhận được Kết luận Điều tra do Cơ quan Anh ninh Điều tra Hà Nội đưa vào trại giao cho mình và yêu cầu ký nhận; bản Kết luận Điều tra hoàn thành trước chục ngày khi hết hạn tạm giam của mình, 2 lệnh tạm giam tổng cộng 5 tháng.
Về buồng giam, một bạn tù ở cùng buồng đã có “ thâm niên “ gần 3 năm mà chưa thành án, xem xong bản kết luận điều tra của mình hắn liền bảo: Thế này là nhẹ nhàng rồi; đợi thêm khoảng 1 tháng sẽ có cáo trạng theo thông lệ như các vụ án khác. Hắn ta nhẩm tính cho mình: Cuối tháng 11 chắc sẽ có cáo trạng, với loại “án mì tôm” này, xong cáo trạng vào cuối tháng 1/2014 toà sẽ xử và đọc kết luận điều tra thấy có khả năng mình sẽ được xử bằng án mà ra trước tết ta…Tù nhân vẫn gọi loại án dăm ba năm là loại “án mì tôm”…
Bạn tù ở cùng buồng với mình đã bị tạm giam ở đây 3 năm, hắn từng chứng kiến hàng chục bạn tù vào ra cái phòng số 12 khu C này, hắn nói; hắn đã lê la khắp các xó xỉnh ở khu C. này, buồng 12 này là buồng hắn trụ lại lâu nhất. Quản giáo đã nhẵn mặt hắn; nhắc đến hắn ai cũng biết; Ở lâu, thậm chí hắn còn quen thuộc tiếng bước chân quản giáo; chỉ nghe tiếng dép loẹt quẹt ngoài hàng lang là hắn biết quản giáo nào sắp vào.
Ba năm tạm giam mà chưa thành án, môi trường đã tạo thêm cho hắn những phản xạ có điều kiện. Hắn có kinh nghiệm: hễ quạt đang chạy mà tự dưng tắt là có chuyện: đó là lúc quản giáo đi rình, bắt lỗi tù nhân vì tắt quạt để nghe rõ tù trong buồng nói với nhau những chuyện gì.
28 Jan.2017

TẢN MẠN ĐÊM GIAO THỪA Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   

TẢN MẠN ĐÊM GIAO


THỪA

Tôi thích nhạc Trần Tiến, bởi cái chất dân dã của ca từ, và da diết của giai điệu. Tuy nhiên, có một vài bài ca, câu hát của ông làm cho người nghe hơi bị nhột tai: "Hà Nội cái gì cũng rẻ, chỉ có đắt nhất bạn bè thôi. Hà Nội, cái gì cũng rẻ, chỉ có đắt nhất tình người thôi". Có lẽ, Trần Tiến viết ca khúc này, trong lúc ông đang lơ lửng ở cõi trên. Bởi, nhìn lại xã hội, con người thời nay, buộc ta phải đảo lại hai vế của câu ca, hòng kéo Trần Tiến trở về với cõi thực chăng: "Hà Nội cái gì cũng đắt, chỉ có rẻ nhất bạn bè thôi. Hà Nội, cái gì cũng đắt, chỉ có rẻ nhất tình người thôi".

Có lẽ vậy, nên lần nào nghe ca khúc này của Trần Tiến, cũng làm tôi nhớ đến tiếng bom nổ giữa đêm giao thừa ở khu tập thể Vĩnh Hồ vào năm 1981. Cho đến nay, chắc chắn không chỉ người Hà Nội, mà còn nhiều người con của đất Việt không thể quên sự bi thương và tang tóc của cái đêm ấy.

Phân trang 1/129 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối