Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
24 Jan.2010

Đại ca Tẩn Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ

Thu đang nôn nóng chờ. Thấy ông vào, cô vui hẳn lên, gịong tình cảm - Anh ơi! Rất may cho em: Có một vận động viên người Pháp bị tai nạn ô tô chết đột tử. May hơn nữa người kia đã viết dy chúc từ trước, hiến toàn bộ cơ thể mình cho nhân loại. Trong số hàng chục nghìn người xếp hàng, chỉ em là được chọn. Cám ơn chúa đã cho em ân huệ này.

Lần đầu tiên từ khi gặp, quen nhau đến giờ, cô thay đổi cách xưng hô.

Ông Yên xúc động vui đến độ không nói lên lời, trong khi Thu vẫn ở trạng thái phấn chấn, tiếp - Em cần có chữ ký của thân nhân. nhưng không muốn phiền Chất, Xuân lại đang túi bụi với công việc, đành nhờ anh. Em đã nói với ông trưởng khoa rằng anh là anh họ và viết giấy ủy nhiệm rồi. Anh có thể giúp em được không?

- Được chứ! Sao lại không! Anh hân hạnh được giúp em - ông cũng nối theo cách xưng hô của Thu.

- Cám ơn anh. Còn một đề nghị thứ hai - Đây là điều không muốn, nhưng ngộ nhỡ em có mệnh hệ nào, nhờ anh nói với Xuân rằng: Hãy tin tưởng ở mình. Hãy kiên cường vượt qua mọi thử thách và thực hiện mục đích... Chúc Chất thành đạt. Thơm hai chắu hộ em! Dùt lời Thu quay sang bảo nữ bác sĩ - chúng ta bắt đầu.

Ông Yên tiến đến nắm tay Thu, bốn mắt nhìn nhau...

Thu ngạc nhiên... ông Yên cúi xuống đặt lên trán cô cái hôn. Mặt Thu biến đổi... đột ngôt hơi rướn người vươn hai tay qùang lây cổ ông ghì... ghì rồi cũng đột ngột buông tay. Chiếc xe chuyển bánh đi về phía cuối hành lang. Ông Yên tần ngần đứng nhìn khi cánh cửa căn phòng mở rồi nhanh chóng đóng lại - như miệng của con quái vật nuốt chửng một thân phận. Ông tự hỏi: ở đằng sau cánh cửa ấy, người đàn bà trẻ đang phải chịu đựng tiếp những thử thách gì?...

...

Ca phẫu thuật kết qủa mỹ mãn.

Bệnh nhân được rời khỏi phòng giải phẫu chuyển đến khu vực tĩnh dưỡng có chế độ săn sóc, phục vụ cao. Bác sĩ đồng ý, ông gọi điện cho Chất, Xuân cùng hai con đến thăm Thu...

Hàng ngày 3 bận ông đến với Thu. Tuy chưa nói được bình thường vì vết mổ chưa liền, nhưng hễ ông xuất hiện, mặt Thu lại biểu lộ vui mừng khôn tả. Hai người vẫn dành cho nhau tình cảm mà cứ ngày một thắm thiết hơn. Với ông, đó là thứ tình cảm đã lâu lắm không cảm nhân được...

4 tuần chữa trị, bệnh tình của ông đã giảm, bác sĩ cho về nhà tiếp tục tiêm thuốc theo chỉ dẫn. Ông báo tin, Thu tỏ ra lo lắng, u buồn. Thấy vậy ông an ủi: Em yên tâm đi. Hàng ngày anh sẽ đến thăm như khi chúng mình là ‘‘hàng xóm‘‘. Ngừng lại một chut, ông tiếp - gía họ cho anh nằm thêm mấy tuần nữa thì tốt biết mấy!

- Anh chỉ nói dại. Ai lại muốn nằm thêm trong bệnh viện. Em buồn là tự nhiên chứ không mong anh ‘‘làm hàng xóm‘‘. Tuy vậy cô cũng hiểu câu nói kia ông chỉ nhằm diễn đạt tấm lòng của ông dành cho mình - cô thấy vui hơn.

Cứ mỗi lần đến thăm, lúc ra về ông Yên lại nắm tay Thu từ biệt trong cảm gíac bịn rịn. Còn Thu thì không muốn buông tay. Tình cảm bột phát nhưng trong sáng, tha thiết như của người cha đối với đứa con gái... của cặp người tình đang sung sức trai trẻ, của người vợ yêu chồng, có chồng đứng bên cạnh lúc vượt can, khi lâm nạn...Tình cảm đó lớn dần, đến độ khi xa nhau trong ngày mà vân nhớ nhung... lúc gặp nhau thì vui mừng... khi chia tay không muốn...

Ba tuần sau khi giải phẫu Thu được xuất viện.

Trước hôm ra viện một ngày, Thu gọi điện cho ông lên gấp, ‘‘phải lên ngay‘‘ - sau giờ ăn sáng ''để em có việc nhờ'' - mà lẽ ra theo lịch là 6 giờ chiều. Ông Yên linh cảm thấy có chuyện gì đó quan trọng đối với ông và Thu. Song là chuyện gì thì không thể hình dung ra cụ thể. Đến nơi thấy Thu đang ngồi với vẻ nóng lòng. Khi ông vào cô nắm vội tay kéo ngồi xuống. Không để cho cô kịp lên tiếng, ông Yên đã hỏi: Có gì quan trọng mà em cần anh thế?

- Anh có thể giúp, tìm cho em một căn hộ 2 buồng ngay trong ngày hôm nay được không?

- Hơi khó. Sao lại gấp thế? Để làm gì?

- Y tưởng này vừa xuất hiện mấy tiếng trước đây. Không thể chần chừ... Đành vậy thôi.

- Nhưng tại sao mới được chứ?

- Em không muốn về nhà mặc dù Chất, Xuân nài nỉ. Em không thể khuấy động tổ ấm của họ!

- Anh hiểu! Nhưng còn các con thì sao?

- Tạm thời chúng phải ở với vợ chồng Xuân. Vả lại Chất vẫn thuê người trông các cháu. Sau ít lâu, khoẻ hẳn em sẽ đón chúng về sống cùng.

- Hãy suy nghĩ cho kỹ. Làm vậy liệu có nên không? Có đáng không? Dù sao thì cả hai vẫn là người thân yêu nhất của em.

- Chính vì yêu thương họ, em mới đi đến quyết định này. Em muốn cho họ có trọn vẹn hạnh phúc. Chỉ có cách này mới chặt đứt sợi giây vô hình ràng buộc tình cảm của họ đối với em. Cuộc đời đấy biến động, nay thế nhưng mai có thể khác... Nhất là đàn bà chúng em trong mău vốn có sẵn ''Gien... Ghen''. Tốt nhất là tránh trước. Vả lại... vả lại... tình cảm của em đối với Chất thực sự đã không còn như trước, về liệu có ích gì?

- Với em có thể không sao, nhưng còn họ - nhất là Xuân. Họ sẽ không đồng ý. Lại còn bố mẹ hai bên... Làm vậy mọi người sẽ hiểu lầm Xuân...

- Đành chịu! Sau này Xuân sẽ cám ơn em và mọi người sẽ hiểu. Làm việc lớn mà không kiên nghị, dứt khoát thì sao làm được. Với em lúc này: Hạnh phúc của Xuân là tất cả! Em đã nợ em gái mình đến độ không gì có thể trả đủ!

Sau câu nói, Thu chăm chắm nhìn vào mắt ông.

Tia mắt dường như rực sáng, long lanh. Ông Yên cảm nhận được cái nhìn, chậm chạp nắm lây tay Thu, khẽ khàng, gịong lạc hẳn đi: Anh thực sự cảm phục em. Được! Anh ủng hộ. Nhưng - ông dừng lại, ngập ngừng - hiện nay em mới ra viện, sức khoẻ chưa hồi phục, cần có người săn sóc...

Mặt khác, tìm được căn hộ theo ý muốn trong một ngày không dễ. Hay là... thế này – ông ngập ngừng như cố lựa chọn... sau rốt khó khăn lắm mới thốt lên - Nhà anh còn hai buồng trống, các chắu chuyển đi, anh vẫn chưa cho ai thuê, em đên ở tạm, khi sức khoẻ hồi phục hãy tìm nhà mới cho đỡ cập rập.

- Thật ư? Anh chịu cho em ở nhờ ư? Thế thì tốt qúa! Thu vui hẳn lên vồ lấy tay ông Yên lắc lắc. Từ khi gặp nhau - nhất là sau cuộc giải phẫu - đây là lần đầu tiên cô bộc lộ tình cảm qúa nồng nhiệt...

Ông Yên không nói nên lời. Một cảm giác đặc biệt như thây kiến cắn nhoi nhói đang toả lan trong người... rồi ào vào trái tim.

Giọng Thu vẫn nhẹ như người nói mê: Còn một điều nữa, anh cố gắng giúp em.

- Nói đi! Điều gì?

- Khi đưa em ra xe về nhà, trước mặt Chất và Xuân anh phải ''đóng kịch''... phải thật tình cảm... Làm giống như ''chồng đón vợ'' ra viện - càng tốt!

Cả hai bật cười. Ông Yên lại nắm tay Thu gật gật đầu...

Ngày hôm sau sự việc diễn ra đúng như hai ngưòi dự liệu: Chất ngơ ngác như không tin vào mắt vào tai mình... Còn Xuân tự hỏi - Không hiểu đó là màn kịch chị mình đang diễn để từ chối trở về căn biệt thự đầy tiện nghi sống cùng với vợ chồng cô... Hay - đây chính là cuộc đời họ?

Một phút của Một trăm năm: 20 giờ 04 - Ngày 20 tháng 04 - Năm 2004

(Rút trong tập CANH BẠC CUỘC ĐỜI.

NXB Hội Nhà Văn Việt Nam, tháng 4/2005)

Phân trang [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9]
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui