Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
24 Jan.2010

Đại ca Tẩn Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ

Thu thở dài bật ra thành lời: Mọi chuyện vẫn còn đang ở phía trước!

Theo đúng hẹn, hôm sau Thu lại gọi điện về. Xuân đã chờ sẵn ở đầu bên kia. Xuân nói ngay: Em đã suy nghĩ cả đêm qua và hôm nay đã thay chị nói với bố mẹ... Cả nhà ủng hộ chị. Riêng em, vì thương chị, thương các con, em sẽ làm mọi điều mà chị muốn, để nguyện vọng của chị trước lúc ‘‘nếu thực phải ra đi‘‘ - trở thành hiện thực. Em thấy trách nhiệm của mình trước chị, gia đình chị và hai con. Em sẽ theo thời gian để giành lấy hạnh phúc thực sự từ môi tình mà chị đặt vào tay em rồi công phu vun đắp!

- Ôi em! Chị cám ơn em. Từ bé đến giờ chưa khi nào chị vui bằng lúc này, khi mà trao chồng chị và hai con cho em. Thu bật khóc. Đầu kia Xuân oà khóc theo. Ở hai nơi xa nhau gần hai vạn dặm, hai người đàn bà đã hi sinh cho nhau trong niềm thương yêu vô bờ.

Cuộc ''thuyết phục'' chồng diễn ra suôn sẻ chứ không như Thu nghĩ. Thực ra Chất đã biết tình trạng bệnh tật của vợ. Chất chỉ còn biết nghe lời Thu như lời trối trăn của người sắp từ gĩa cõi đời. Ngay đến lời nói anh cũng cô găng tạo ra vẻ nhẹ nhàng, tự nhìên. Vốn tinh tế, nhậy cảm, Thu đâm cảnh gíac dè dặt: - Anh có thật thương yêu Xuân không, hay chỉ để làm vừa lòng em?

Chất nhìn thẳng vào mắt vợ trả lời thành thật - Sao em lại nghi ngờ anh? Chả lẽ em muốn anh bộc lộ vui mừng ra ngoài vì vợ mình trao đứa em gái cưng cho mình ư?

Nghe chồng nói, mắt Thu rực sáng. Cô nhận ra Chất nói thực lòng. Hai người tiếp tục bàn để thực hiện ''hồi thứ hai của vở kịch cuộc đời''.

Chất làm các giấy tờ cần thiết để ly hôn vợ vắng mặt, chuẩn bị các giấy tờ để sau khi kết hôn với Xuân, bảo lãnh vơ sang - Đó là yêu cầu quan trọng nhất mà Thu quan tâm. Thông thường từ khi có đề nghị đến khi Đại sứ quán Đưc ở Việt Nam câp Visa vào Đức để đoàn tụ gia đình thường rất lâu, ấy là chưa kể họ nghi ngờ ''Kết hôn giả'' nên gây khó dễ. Nhưng thật may: sau khi đọc hồ sơ của anh, sở ngoại kiều cùng lãnh sự sứ quán Đưc hẹn 1 tuần sau đến lấy Visa. Đây có thể là trường hợp ngoại lệ, đặc biệt nên Xuân lên đường sang Đức theo diện đoàn tụ sau khi cuộc ly hôn vợ vắng mặt của Chất diễn ra chỉ mấy tuần...

Và đến giờ khi ngồi kể cho ông Yên nghe chuyện này, thời gian đã được gần 2 tháng.

- Cuộc sống của họ bây giờ ra sao - ông Yên hỏi?

- Mây lần Xuân vào thăm, xem ý nó kín đáo không bộc lộ tình cảm bằng lời nói, nét mặt. Nhưng chắc rằng Xuân thỏa mãn với cuộc tình bất ngờ. Các chắu cũng vui vẻ chấp nhận mẹ kế. Thực ra môi quan hệ này vẩn trên cơ sở cũ vì mỗi năm em cho chúng về thăm ông bà nội ngoại, cô dì.

Họ đã quen nhau, bọn trẻ không hiểu hết tâm tư của người lớn... lại được chăm sóc chu đáo như khi em chưa vào viên nên chẳng có phản ứng gì...

Mà này -Thu đột ngột chuyển hướng câu chuyện - em chỉ kể chuyện của em, còn Bác thì em chưa biết gì - Thu ngẩng lên, vui vẻ trở lại, hỏi ông Yên.

- Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cành. Chuyện của tôi cũng không kém chuyện của cô nhiều lăm. Tuy vậy để lúc khac tôi kể. Bây giờ chỉ tóm tắt để cô hiểu về người hàng xóm: Tôi hiện sống độc thân. Hai con đã trưởng thành đi xa, ở riêng. Tôi cũng bị bệnh 5 năm. Nhưng chỉ cần tiêm thuốc và ăn kiêng là ổn chứ không như cô. Anh em mình có duyên gặp nhau tại đây... biết hoàn cảnh của cô... nếu cô cần điều gì tôi sẽ giup. Đừng e ngại.

- Rất cám ơn Bác. Có lẽ... có lẽ... điều em cần nhất là hàng ngày bác ngồi đây cùng em, kể cho em nghe mọi chuyện bên ngoài... Thú thật em rất nhớ qúa khứ và lo sợ tương lai.

Ông Yên nhin cô vẻ xúc động. Người đàn bà đang lăn xả vào cuộc sống với hào quang chói sáng trong hoạt động kinh doanh, giờ ngồi đây đếm từng ngày sự tồn tại của mình. Cảm thông với cô song chỉ còn biết cất lời an ủi khách sáo hy vọng xoa dịu được nỗi đau của con người đang đi tới mép bờ vực thẳm.

Hàng ngày cứ sau ba bữa ăn sáng, trưa, chiều - ông thường ngồi nán lại truyện trò lan man với Thu, gợi cho cô nghĩ về quê hương... thuở ấu thơ... rồi sau tìm một câu chuyện nào đó gắn vào để đưa đẩy mà phần nhiều phải bịa ra. Cũng may những chuyện bịa đều có cốt ngoài đời khiến người nghe tin. Những lúc nghe một chuyện hài hước, kệch cỡm... Thu thường vui hẳn lên, thậm chí cười sảng khoái - điều mà đã lâu lắm không có ở cô. Thấy không khi chan hòa, ông Yên hỏi: - Em có thích đọc sách, xem phim không?

- Em thich lắm. Hồi nhỏ, học phổ thông rồi vào Đại học, sách là người bạn thân thiết của em. Từ khi có phim Hồng Kông em thích đến độ say mê, ngày cuối tuần xem thâu đêm suốt sáng…. Nhưng khi bắt tay vào quản lí kinh doanh, thực sự em không còn thời gian rỗi. Ngay đến mang bệnh mà cũng chẳng nghĩ đến chữa trị nữa là…

- Được! anh sẽ cùng em kể cho nhau nghe những cuốn sách chúng ta đã đọc. Em đồng ý chứ?

- Tất nhiên rồi.

Hai người vui cười. Lúc đó dường như Thu quên hẳn hòan cảnh của mình. Cô chỉ còn thấy hiện tại tươI đẹp, sau những ngày hai người trao đổi, mạn đàm về câu chuyện… về nhân vật do tác gỉa sáng tạo… khi họ không đồng ý tác gỉa cho nhân vật có tinh cách như thế... dẫn đến to tiếng, gay gắt... Hai người khăng khăng bảo vệ quan điểm, cuối cùng chỉ khi ông Yên phải ’’chịu thua’’, không khí tranh luận mới trở lại bình thường…

Một buổi trưa, ông Yên đang đọc Đông Chu Liệt Quốc - Thu gọi, mời ra ''Phòng khách''. Ông thấy có cô gái xinh đẹp ngồi cạnh bàn - đang lôi từ trong túi ra những gói giấy bạc. Thu chỉ cô gái giới thiệu: Đây là Xuân, em gái em!

Cô gái ngừng tay ngẩng lên chào.

Xuân đẹp hơn ông tưởng tượng. Cô thanh minh chuyện ít vào thăm chị vì bận việc nhà, chăm sóc các cháu, học tiếng Đức và giúp anh Chất quản lý kinh doanh. Cô ngần ngừ, dè dặt - Em được anh Chất nói lại, có bác là đồng hương cùng nằm viện với chị em! Chúng em vô cùng ơn trên... (làm như ông là cứu tính do Chúa sai tới giup gia đình cô vậy). Cô cố tình không đả động đến chuyện ''vợ chồng''... Ông Yên ngầm hiểu, hỏi dăm câu khách xáo rồi ''cáo lỗi'' về phòng. Khoảng nửa tiếng sau Thu lại gọi ông ra (khi đã Xuân về) - vồn vã hỏi: Thế nào, cảm tưởng của bác về Xuân ra sao?

- Cô ấy, tươi trẻ, thông minh... tóm lại: Đẹp người đẹp nết!

Thu tươi tắn rạng rỡ hẳn lên, tuồng như nghe người ta khen ''con gái mình'' không bằng. Chỉ ít phút sau trạng thái ưu tư lại trở về, ông Yên không muốn niềm vui của cô tắt nhanh nên phải kéo dài cuộc tiếp xúc bằng một câu chuyện ''bịa'' - khác...

Những ngày sau và nối tiếp những ngày sau nữa... ông sắp không thể bịa thêm được, đành lôi từ trong ký ức những tác phẩm mà ngay từ tuổi cắp sách đến trường phổ thông đã đọc, rồi lớn lên, trưởng thành say mê đọc các cuốn khác... Cư sau mỗi ngày ông lại lần lượt lôi ra một chuyện, dàn cảnh, vào đề cho hợp lý để không đến nỗi rời rạc, lộ liễu - kể cho Thu nghe. Ông cảm thấy vui mỗi khi cô cười sảng khoái. Nhưng khi cô trầm tư suy nghĩ về đạo lý về thế thái nhân tình trươc thân phận các nhân vật - ông lại chột dạ...

Một hôm, khi thấy Thu có vẻ buồn bã hơn mọi ngày. Ông cho rằng cô đang suy nghĩ về căn bệnh của mình... Trong đầu vụt loé ra ý nghĩ, ông hỏi: Cô đã đọc Nếu còn có ngày mai - chưa? Thu ngẩng nhìn ông đầy vẻ ngạc nhiên nhưng chưa lên tiếng. Ông tiếp ngay - cuốn tiểu thuyết nói về sự kiên cường của người con gái trước thử thách nghiệt ngã của số mệnh, nhưng không cam chịu... rồi vươn lên để chiến thắng!

Mắt Thu sáng lên...

Bằng thái độ trân trọng, nhiệt tình, ông kể cho cô nghe nội dung cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của nhà văn Mỹ - Cuốn sách ông thích nhất và hầu như thuộc lòng nội dung từng chương hồi...

Mãy ngày liền Thu như sống cùng tác phẩm. Cô mường tượng ra hình dáng cô gái - nhân vật chính, cảm thấy mình có nhiều nét giống cô ta... Câu chuyện đã kết thuc mà Thu vẫn cứ như đang sống cùng nhân vật. Thu trầm trồ: Tuyệt vời! Văn học Mỹ luôn song hành cùng thời đại. Không một nền văn học của nước nào có được hơi thở của cuộc sống dữ dội, gay gắt, của thời hiện đại như văn học Mỹ!

Ông Yên sáng mắt, mỉm cười, gật đầu đồng tình - trước nhận xét của Thu!

Buổi sáng vào đầu tuần thứ 3 (kể từ luc ông vào viện), không thấy Thu ăn sáng. Đang gợn lên thắc mắc thì một y tá đến yêu cầu ông lên gặp Chủ nhiệm khoa. Linh tinh có chuyện, bỏ dở xuất ăn vội vàng đi ngay. Ông Bác sĩ lịch sự giải thích: Bệnh nhân Maria Thu sẽ được làm cuộc đại phẫu thuật. Bà ấy muốn gặp ông.

Bác sĩ dẫn tới phòng chuẩn bị.

Phân trang [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9]
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui