Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
24 Jan.2010

Đại ca Tẩn Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ

Một buổi sáng đầu tháng thứ tư.

Vừa phân công cho nhân viên xong, Thu nhận được điện do Klaus mơì lên văn phòng. Bước vào đã thấy có thêm 2 người nữa cùng Klaus đang chờ. Ngồi giữa là một người đàn ông tuổi trạc Klaus nhưng thân hình có vẻ thư sinh. Sau khi bắt tay, giới thiệu, ông khách kia đi ngay vào đề: Tôi đã được Klaus cho biết, cửa hàng của chị làm ăn khá lắm. Chúng tôi hiện đang còn một số Trung tâm thương mại khác nằm ở các tỉnh bên phía tây, chị có hứng thú tham gia đầu tư thêm các cơ sở của mình không?

Đúng như các cụ ta nói: Hữu xạ tự nhiên hương. Thu cảm nhận được ảnh hưởng của kết qủa mà vợ chồng mình đã tạo ra. Do đã suy nghĩ bàn bạc từ trước, đây là cơ hội hiếm có... tuy nhiên cùng một lúc mà huy động khoản tiền đăt coc bạc triệu thì qủa là gay dù có thể mượn được của Ngân hàng. Cô nói thật suy nghĩ của mình, chắc mẩm họ sẽ từ chôi. Chẳng ngờ ông chủ tươi cười trấn an: Chúng tôi hiểu. Nhưng đối với chị có ưu tiên riêng. Trên nguyên tắc mỗi cơ sở kinh doanh đó chị phải ký giao kèo và chấp nhận các quy đînh đã được công ty đặt ra. Còn tiền đặt cọc, với chị - có thể chỉ đóng trước 1/3, con lại ký nợ, trả dần.

- Thưa ông, tôi muốn biết nơi có thể đặt cửa hàng ở đâu?

- 3 trung tâm ở 3 thành phố nằm ở khu công nghiệp Rhein. Nếu chị muốn, chúng tôi bô trí để đi xem, sau đó trở về làm thủ tục.

''Con tầu đã đặt trên đường ray, không muốn đi cũng bị gío đẩy.'' Trước sự mời chào chân thành có phần ưu ái của người lãnh đạo công ty kinh doanh bất động sản khổng lồ này, Thu chỉ còn biết gật đầu đồng ý rồi ''hạ quyết tâm''. Tuy vậy vẫn phân vân không thể hiểu sức hấp dẫn của cô đôi với các ông chủ tư bản lọc lõi nàỳ là ở đâu? Chắc chắn không phải ở phong cách hay sự làm duyên! Có thể do kiến thức và sự hiểu biết văn hóa xã hội Đức, hay ở uy tín của các món ăn khiến khách hàng thích thú đến ăn đông, góp phần làm Trung tâm buôn bán của họ thêm nhộn nhịp? Hay là do tất cả cộng lại?

Sau một đêm cân nhắc, suy tính, bàn bạc... vợ chồng Thu vạch các phương án rồi phân công nhau đi tổ chức thực hiện. Thu đi xem cơ ngơi mới, ký kết các hợp đòng thuê mướn với các chủ siêu thị. Chất đi mời chào các bạn mình tham gia góp vôn hoặc sang nhượng chủ quyền phần quản lý kinh doanh ở từng cửa hàng trong từng siêu thị. Cả hai thống nhất một nguyên tắc: Nhất thiết tất cả mọi cơ sở đều phải lấy Lô gô cửa hàng như đã trình toà cho quán đã mở đầu tiên: Con gà Trống đang cất cao cổ - Gáy!

Chỉ trong vòng 8 năm, từ người bán đồ ăn trên quán dy động, vợ chồng Thu đã lần lượt vươn tới làm chũ gần hai chục cửa hàng nằm trong các siêu thi khổng lồ trên khắp nươc Đức. Điều quan trọng: Hễ nơi nào chuẩn bị xây dựng siêu thị, các ông bà Chủ đều gửi thông báo mời Thu tham gia. Đây mới là phần thưởng cao nhất: Uy tín của Lô gô Con Gà!

...

Bệnh nhân ngừng lời, nhìn bầu trời trong vắt. Cuối hè, hơn 20 giờ mà không gian vẫn sáng. Lúc mặt trời sắp lặn, những tia nắng vàng rực phủ hàng cây trồng quanh hàng rào bệnh viện khiến người nhìn cảm thấy cành lá chúng như được nhuốm mầu. Rồi theo thời gian mặt trời đi xuông, mầu sắc lá cây chuyển dần từ vàng rực sang nhạt dần rồi xanh và khi bị những tòa nhà cao tầng chặn ánh mặt trời lại - hàng cây xanh thẫm. Tới khi ánh sáng tắt hẳn, nền trời dần tôi: Màn đêm ập đến!

Thu như đang chìm đắm trong qúa khứ xa xăm. Hành lang đã bật đèn, bất gíac cô ngẩng lên nhìn người đối diện, giây lát sau khẽ cất tiếng, giọng trầm, đục:

...Mọi việc đang tiến triển tốt thì em đổ bệnh, ngất ngay tại bàn làm việc. Chất đưa đến bệnh viện cấp cưú... Bác sĩ theo rõi là một phụ nữ có tuổi. Khi tỉnh hẳn, em thẳng thắn đề nghị bà cho biết tình trạng bệnh tật. Bà Jena sau ít giây suy nghĩ rồi nhìn thẳng vào mặt em: Bạn thân mến! Tôi hiểu lòng chị lúc này. Cũng là phận đàn bà, tôi cũng có chồng và 2 con nên rất thông cảm với chị. Nhưng đây là sự thật. Chúng ta cần đối diện với sự thật - tôi muốn nói rằng bệnh của chị đã rất nặng. Đó là hậu qủa của việc không chăm sóc sức khoẻ, không chịu chữa trị kịp thời khi bệnh chớm phát, và bây giờ...

- Bây giờ thì sao? Xin bà hãy nói thẳng, đừng ngại.

- Tôi rất khâm phục sự kiên cường của chị! Nêu vậy không dấu nữa: Chị không còn sông được bao lâu. Trừ phi... trừ phi...

- Tri phi thế nào?

- Trừ phi có một người hiến bộ phận này để thay thế! Nhưng đó là điều qúa lý tưởng. Hiện nay ở Đức rất nhiều người sắp hàng chờ. Điều quan trọng nhất: Không phải chỉ là thứ tự sắp hàng mà là các thông số Kỹ thuật - Sinh học của người hiến, liệu có trùng với người được thay, không?

- Nếu thân nhân của tôi tự nguyện hiến cho tôi?

- Đây là phương án tốt nhất cho người bệnh. Nhưng tôi đã nói - Vấn đề phụ thuộc vào các thông số kỹ thuật - sinh học.Tất nhiên - bà Jenna ngập ngừng... ngập ngừng, lát sau mới tiếp - Cứ thử... đi khám và gửi cho chúng tôi kết qủa khám nghiệm!

Thu nghe xong không còn muốn tiếp tục truyện trò với bà Jenna nữa, cô cám ơn rồi hạ giọng đề nghị: Xin bà và các đồng sự giữ kín bệnh án, trong mọi trường hợp chưa nên nói thật với chồng tôi, cho một bản sao để tôi tự nói với chồng, con lúc cần thiết.

Bà Bác sĩ gật đầu đồng ý.

Hai người chia tay nhau, Thu tiếp tục chìm đắm trong suy tư: ''Sinh Lão, Bệnh, Tử'' sao có thể cưỡng lại được quy luật tự nhiên. Cần phải chọn cho mình một phương sách hợp lý nhất trước khi ra đi. Băt đầu từ hai đứa trẻ sau đó mới là cơ ngơi mà cô đã cùng Chất tạo dựng. Các con hãy còn qúa bé. Nếu cô nằm xuống nhất định Chất sẽ phải đi lấy người khác. Thu không tin thời nay vẫn còn cảnh mẹ ghẻ con chồng. Nhưng ai biết đâu được tương lai. Khi cô không còn trên cõi đời thì mọi chuyện đều có thể sảy ra đới với các con. Vậy thì sẽ giải quyết vần đề này ra sao? Trừ phi... trừ phi... Cô cảm thấy nghẹt thở khi trong đầu lóe ra ý nghĩ...

''Nhưng nếu làm được việc này thì vân đề của các con sẽ tạm ổn''. Như được tiếp thêm ý chí, Thu rut chiếc máy Télé Funk, đi về cuôi hành lang, mở cửa, ra phòng tiền sảnh của bệnh viên (trong khu nhà bệnh người ta cấm không được dùng máy phát sóng cầm tay) - vào mã số rồi gọi thẳng về Việt Nam. Rất may Xuân - em gái - vừa đi làm về. Thu thông báo ‘’vừa phải’’ cho em về mình… hỏi em về công việc đang làm, chuyện yêu đương, mặc dù biết mang máng em gái chưa có người yêu...

Xuân tỏ vẻ hốt hoảng, xúc động, cô mếu máo như sắp òa khóc. Lát sau dần trấn tĩnh, hỏi chị đang ở đâu, tình trạng sưc khoẻ thực ra sao? Thu cho em biết sơ bộ về bệnh tật của mình, nhấn mạnh rằng trong khoảng một vài tháng cô vẫn có thể tồn tại sau đó thì chưa biết, dặn em không được cho anh rể biết điều mà cô vừa thông báo. Xuân thắc mắc, Thu không giải thích, quyết đînh bầy tỏ lòng mình: Bâỳ giờ em chú ý nghe chị nói rồi suy nghĩ và cho chị biết ý kiến. Hiện nay chị đang chờ cuộc đại phẫn thuật.... Chỉ có vậy mới kéo dài cuộc sống. Mà khả năng này rất mong manh. Đề phòng chị có mệnh hệ nào thì còn chủ động khắc phục hậu qủa. Điều chị lo lắng nhất là 2 chắu. Chị mà ''đi'' nhất định anh ấy sẽ phải lấy người khác. Mà điều này... như vậy các chắu sẽ khổ. Chị đã suy nghĩ rất nhiều, rút ra: Chỉ em mới có thể cho các cháu tình cảm giống như chị. Xin em, nếu chưa yêu ai, hãy thay chị, làm vợ, làm mẹ các chắu...

- Chị nói sao? Em thay chị à - Xuân hoảng hốt ngắt lời Thu.

- Đúng vậy! Chỉ có em, chị mới đủ tin cậy yên lòng trao trách nhiệm này trước khi nhắm mắt. Bởi vì em là Dì các chắu, là mẹ hai. Chúng là máu mủ ruột rà của chị em mình...

- Nhưng anh Chất phải đồng ý chứ? Lại còn những chuyện khác!

Thu hiểu ''Những chuyện khác'' em gái đang lo ngại. Đó là chuyện ''gia đạo'', là tình cảm của em vơi người anh rể mà từ trước đến giờ chỉ thuần túy, đơn giản là anh rể em vợ. Lại còn cơ sở pháp lý của cuộc hôn nhân mới và thái độ của hai bên bố mẹ nữa. Chặng đường thuyết phục tuy còn dài nhưng cô vẫn tin ở khả năng dàn xếp của mình. Cô thở phào ''chỉ sợ nó không nghe lời đề nghị của mình thôi!''.

Tuy vậy, lo lắng của Thu đã giảm đi. Sau lúc lâu cả hai chị em im lặng, cô dấn tới - Chỉ cần em đồng ý, mọi chuyện để chi lo. Em hãy thương hai con thơ dại mà chị sắp không thể chăm lo cho chúng đến ngày lớn khôn. Chị biết rằng đề xuất chuyện này với em thật qúa đột ngột. Đây là cả cuôc đời, là tương lai của em. Cuộc tình mà em miễn cưỡng sẽ không hạnh phúc. Bởi vậy nếu em không thât thoải mái thì chị đành tìm giải pháp khác. Có điều này chị cần nói: Tình yêu như rượu nồng. Rượu sẽ dịu, đi đến ngọt ngào chính là được ủ theo thời gian...

Xuân nghe nhưng vẫn im lặng.

Thấy đã nói tạm đủ, Thu chuyển hướng - Em suy nghĩ rồi cho chị biết ý kiến. Nếu chưa quyết đînh chưa nên cho bố mẹ biết tinh trạng thực của chị. Hàng ngày vào giờ này chị sẽ chủ động gọi điện về, em túc trực để nghe. Chị nhắc lại: Nhất thiết không để cho hai bên bố mẹ, anh Chất biết rõ chuyện này!

Xuân không lên tiếng,

Thu chủ động cúp máy.

Sau cú điện thoại Thu thấy mệt rã rời. Trong lòng ngổn ngang trăm mối. Cô chưa thể yên lòng nhưng vẫn tin rằng em gái sẽ chấp nhận lời đề nghị của mình. Cô còn phải thuyết phục Chât, có thể còn khó hơn em gái mình. Nhưng cũng có thể sẽ dễ dàng hơn. Chất sẽ phản ứng ở khía cạnh luân lý gia đình. Thu tin rằng nếu khơi gợi, xoắy sâu khía cạnh "thương con" anh sẽ đồng ý. Chất thường ngày vẫn qúy Xuân bởi cái tính chín chắn, thông minh, trẻ trung và nhất là lại xinh đẹp. Vả lại trong hoàn cảnh trớ trêu này, tình yêu vợ, thương con, chắc sẽ giúp anh vượt qua ngưỡng cửa luân thường đạo ly của gia đạo.

Phân trang [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9]
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui