Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
24 Jan.2010

Đại ca Tẩn Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ

Cái gì cũng có thời điểm, giới hạn. Chính quyền mới sau thời gian bận bịu việc tổ chức lại xã hội, giờ tạm ổn, họ bắt đầu củng cố, đưa hệ thống thương nghiệp vào nề nếp. Nhận ra lĩnh vực làm ăn ''cò con - chụp giật'' đã hết thời, vợ chồng Thu chuyển sang mở qúan ăn châu Á . Mở lớn thì chưa đủ vốn, chưa biết quản lý, đành chọn loại quán ăn dy động. Dưới thời D.D.R dân đông Đưc không được ăn món ăn Việt Nam là bởi hệ thống XHCN không cho phép người nước ngoài hành nghề. Bây giờ quán ăn châu Á mọc lên như nấm mà vẫn không đủ đáp ứng nhu cầu cho dân. 3 năm ''Cày cật lực'' vợ chồng thả cửa gặt hái thành qủa...

Dân mình đa số có tật: Hễ thấy bạn bè lám ăn khấm khá ở ngành nào là ùa nhau cùng ‘‘Sao y bản chính‘‘ chứ không chịu văt óc tự tìm ra cho mình đường đi riêng. Căn phố khi Thu mở quán chỉ có một cửa hàng cuả cô, thê mà bây giờ thêm 3 cái nữa. Thậm chí có người mở chỉ cách qúan cô mấy trăm met. Tuy vậy họ cũng không thể cạnh tranh nổi nên đi đến hạ sách - Giảm gía!

Đến nước này thì đành chịu thua những ''Chi Phèo''. Vợ chồng Thu lại quyết định chuyển hứơng. Chỉ mơi vừa đánh tiếng bán cơ ngơi, ngay lập tức có đến 4 người đòi mua (trong đó có cả chủ quán nằm xeo xéo ở phía bên kia đường). Thu bán được món tiền gấp 5 lần số bỏ ra khi đầu tư xây dựng, ấy là chưa kể đã khai thác liền trong 3 năm.

Lao tiếp vào ngành gì đây?

Hai vợ chồng căng ra suy nghĩ. Sau mấy năm lăn lộn từ quầy bán nhỏ, Thu nhận ra: Nếu cứ loay hoay với những ''mẹt'' hàng thì luôn luôn phải đôi mặt với biến động của xã hội, thời cuộc, rồi lại phải ''chuyển hướng'', mất thờI gian, không thể ''an cư - lạc nghiệp''. Một bạn học đến chơi vô tình khoe, nơi anh ta đang sống sắp mọc lên một siêu thị khổng lồ. Hai vợ chồng đều nhận ra một lĩnh vực làm ăn mới: Kinh doanh ăn uống trong Siêu thị!

Ngay lập tức Thu gọi điện đến văn phòng cơ quan Quản trị bất động sản bày tỏ nguyện vọng. Người thường trực ở đầu kia ngập ngừng... hỏi lại: Xin lỗi! Tôi đang được hân hạnh nói chuyện với ai đây?

Đã sống ở Đưc nhiều năm, trong đầu Thu bật ra nhanh phương sách rồi bình tĩnh đáp, rằng cô là Maria Thu, thương gia Việt Nam, muốn thuê một gian trong siêu thị để mở nhà hàng ăn uống Châu Á.

- Chào bà Maria. Chúng tôi hiện còn 1 chỗ trống, nếu bà hứng thú, xin mời tới để trao đổi cụ thể.

Thu xin lịch gặp rồi tường thuật lại nội dung cuộc trao đổi cho Chất nghe, đề nghị hai vợ chồng cùng đi. Chất suy nghĩ vài phút, bảo chỉ mình cô đến là đủ. Tuy đã biết năng lực của vợ trong ưng xử giao tiếp và nhất là tính quyết đóan trong thương trường, Chất vẫn không quên nhắc nhở cô hết sức cô găng, tìm cách đặt chân được ở đây!

Lời nhắc có tính chiến lược trươc lúc ''Hội kiến'' đã giup Thu định hứơng cho một công việc làm ăn mới nhưng rất hấp dẫn. Cô thêm tự tin, hăng hái chuẩn bị cho chuyến đi, Trước tiên là trang điểm. Cô không qúa nhấn mạnh bản thân mà có ý tạo ra hình ảnh của mình đậm đặc tính ''Dîu dàng'' của phụ nữ Á đông. Khi chọn trang phục cô lại phân vân giữa áo dài truyền thống và y phục theo sở thích của phụ nữ Đức qúy phái. Cuối cùng quyết định chọn trang phục Đức... Chất đứng ngắm vợ chăm chú, lát sau mới trầm trồ thôt lên - Được! được lắm!

Văn phòng giao dịch của cơ quan quản trị Bất động sản nằm trên một phố lớn gần ZOO. Người thường trực chỉ xem qua tấm Card của khách, viết số phòng, số tầng, tên người sẽ tiếp - vào một mảnh giấy rồi nhấn chuông, môt cô gái trẻ, đẹp tiến tới dẫn Thu ra tận cầu thang máy, mở cửa, đợi Thu vào, thang máy chuyển động rồi mới chia tay khách. Thu tìm đến địa chỉ rất nhanh. Chưa kịp gõ cửa, đã có tiếng người vang lên từ chiếc loa bé xíu gắn ngầm trong tường, cạnh ổ khóa: Xin mời vào!

Ngay đồng thời, cửa tự động mở: Từ trên chiếc ghế xoay bọc da mầu trang nhã (trông như chiếc ngai) sát góc trong - một người đàn ông trung niên, to, cao, râu quai nón - đứng dậy tiến về phía khách, dơ tay bắt. Bàn tay của ông ta to, khiến tay Thu lọt thỏm. Tuy thê hơi ấm tử bàn tay kia truyền sang, cô cảm thây dễ chịu.

- Tôi là Klaus Schumann, trưởng đại diện của Công ty IWG!

- Tôi là Maria Thu!

Sau giây phút xã giao, Chủ mời Khách tới bộ sa lông đặt gần một quầy rượu và hệ thống tủ lạnh. Ông ta hỏi giọng thân tình: Chị uống gì? Ruợu mạnh hay Vang?

- Cho tôi Vang! Chủ rót ra ly chuyên dùng đựng rượu Vang... Khi cả hai đã có trong tay ly rượu, chủ dơ lên, nói: Nào, xin mời!

Thu cảm thấy thứ Vang này mùi thơm rất đặc biệt, có lẽ được cất dưới hầm nhiều năm. Sau hớp rượu đầu tiên, Klaus lên tiếng trước: Cửa hàng ăn uống Việt Nam của chị có gì khác China Resstaurant?

Câu hỏi vừa như ra vẻ muốn tìm hiểu nhưng lại như ngầm nói ''Liệu món ăn có na ná như các quán ăn Tàu nhan nhản trên khắp nước Đức không ?''. Thu hiểu rằng mình đang bị ''kiểm tra''. Nhưng đây là vấn đề hệ trọng quyết định đến kê hoạch và sự quan tâm của hai vợ chồng... cô quyết đînh ‘‘phản công‘‘:

- Mỗi nước, mỗi dân tộc đều có món ăn truyền thông của mình. Cùng nói tiếng Đức nhưng món Sup gà của Đức khác của Áo. Tuy cận kề nhau, món ăn Việt Nam nhất định khác món của Trung Quốc, Thái Lan.

Chủ nhân hình như chăm chú quan sát người đối diện hơn là nghe - dù giọng nói nhẹ hơn người Đứn nhưng phát âm thật chuẩn. Khuôn mặt của người phụ nữ xinh đẹp một cách dịu dàng thánh thiện. Còn vấn tóc trên đầu lại tỏ ra đài các. Mùi thơm của nước hoa từ trên người cô tỏa ra thật quyến rũ...

Thu thừa biết ''đối tác'' đang nghĩ gì về mình. Cô tảng lờ, tiếp: Siêu thị của anh có bao nhiêu tầng, mặt bằng mỗi tầng bao nhiêu mét vuông? Căn phòng trống ở tầng mấy?

- 5 tầng, mỗi tầng gần 5 nghìn mét vuông - chủ nhân trả lời thụ động. Ngừng lại như ngẫm nghĩ, đoạn tiếp – ‘‘nó‘‘ ở tầng 1. Chị có muốn xem không? Vừa nói Klaus xoay ghế, hướng người về phía chiếc Tivi màn hình tinh thể lỏng khổng lồ, loại 16/9, đường chéo tới hơn 1 mét - đặt đôi diện - bât điều khiển từ xa. Toàn cảnh siêu thị nhin từ bên ngoài rồi lần lượt ở bên trong các tầng, từ bãi đău xe trên nóc đến tầng nửa ngầm... sau cùng trở lại tầng 1 - nơi có căn phòng trống kia. Tất cả hiện ra trên màn ảnh với màu sắc rực rỡ... Thu cảm thấy nếu đi trên thực địa cũng không thể nào có được cái nhìn toàn cảnh, sinh động tỷ mỷ như vậy.

- Tôi hoàn toàn bị cơ ngơi của anh chinh phục. Xin cho biết thủ tục thuê mướn!

- Hiện đã có 3 người đặt đơn. Họ đều là những ông chủ Resstaurant của những nước có thê mạnh, nổi tiếng về ẩm thực. Klaus nheo mắt nhìn Thu giây lát rồi mới tiếp - Nhưng chúng tôi chưa quyết định cho ai thuê. Chị là người thứ 4.

- Liệu tôi có thể được lên ''sàn đãu'' không? Điều kiện, luật chơi thế nào?

- Điều đó... hừm... ta sẽ bàn sau... cũng chẳng có gì đặc biệt. Xin hỏi, chị sống ở Đức lâu chưa? Vào ngành ăn uống phục vụ được mấy năm rồi?

- Tôi học luật ở Đại học tổng hợp Berlin (ĐHTH) - thấy nhắc đến ĐHTH mắt Klaus sáng lên - Tu nghiệp trong trường dậy nấu món ăn Việt Nam ở Hà Nội. Tuy nói nhưng Thu vẫn quan sát thái độ của chủ nhân... nhận ra sự quan tâm kia... cô lờ đi, tiêp - Bắt đầu lập nghiệp bằng chiếc quán ăn nhanh (Imbiss) đặt trên xe ô tô, đến nay đã 5 năm...

- Thế ư... Hợp đồng ở đây bắt buộc phải ký dài hạn - Klaus cắt ngang - Tiền đặt cọc, tiền thuê phòng hàng tháng đắt hơn bên ngoài nhiều - mời chị xem bảng gía....

Thu liếc nhìn... chủ yếu là mục tiền cọc - thây khả năng mình có thể huy động được nên trong đầu bật nhanh quyết định...

Klaus ngừng một chút rồi tiếp - Chị thử xem! Nói đến đây cặp mắt anh ta như bật thành lời - ''có thể kham được không'' - Nếu đồng ý với các điều kiện này, chúng ta sẽ ký hợp đồng, chị không cần phải lên''sàn đấu''.

- Tại sao?

- Bởi vì chị là phụ nữ - lại là phụ nữ châu Á! Không ai để phụ nữ lên sàn đấu với đàn ông!

Thu cười theo xã giao, tiếp: Về nguyên tắc tôi đồng ý!

- Nhưng ... có một phụ lục nho nhỏ.

Thu giật mình nhìn Klaus. Trong đầu bật nhanh ý nghĩ: Liệu đây có phải là điều kiện ''đầu tiên - kiểu Đức'' không?

Klaus dường như không nhận ra phản ứng của khach - nhương mắt nhìn Thu chăm chú. Trong cặp mắt sáng, thông minh kia ánh lên tia như cười cợt - Phụ lục nhỏ là: Hôm khai trương tôi phải được mời món ăn đặc biệt của Việt Nam mà các vị tự hào!

- Ôi! Tưởng gì, nhất định anh và các đồng nghiệp sẽ được tôi mời hẳn một bàn tiệc nhỏ. Đảm bảo anh sẽ thích.

- Được! chúng ta sẽ xem. Bây giờ chị cầm bảng hợp đồng này về nghiên cứu, nếu không có gì cần hỏi thì ký và 4 giờ chiều mai mang sang đây. Chúng ta sẽ uống mừng thành viên mới của Trung tâm thương mại.

Thu đứng dậy bắt tay rồi từ biệt.

Cô ra về trong niềm vui khôn tả. Đây có thể là bản hợp đồng đầu tiên trong đời cô thấy thỏa mãn nhất. Trong tâm trí Thu như vang lên giọng nói của ai đó mà không mường tượng ra hình dáng:

- Sẽ mệt đãy bạn ạ! Mỗi ngày mở mắt ''chưa kịp súc miệng'' bạn đã phải chi 500 D.Mark đó.

- Đúng! Đắt sắt ra miếng. Dám chơi dám chịu, tôi chấp nhận - Thu khẳng khái bật ra thành lời.

...Ngay trong một tuần khai trương, doanh số của cửa hàng đã đạt kỷ lục: Sau khi trừ mọi chi phí, lãi có thể trả tiền thuê trong 1 tháng. Hai vợ chồng phải mướn thêm 5 người làm. Sau một tháng hoạt động, thu nhập hàng ngày vẫn xấp xỉ mức như những ngày khai trương, đó là điều đặc biệt đối với những cửa hàng ăn uống châu Á.

Phân trang [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9]
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui