Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
24 Jan.2010

Đại ca Tẩn Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ

Hành động của ông chủ qúan làm nhiều người đang ăn uống phải ngừng, trố mắt nhìn. Tân rất cảm động nhưng đau khổ dường như đã làm lòng anh chai sạn, không còn sức biểu lộ bằng nươc mắt hay ngôn ngữ. Tân khẽ khàng, vỗ vỗ vào lưng người kia, giọng nhỏ nhẹ: Cậu là chủ quán à? Rất tôt. Chúc mừng. Nín đi! Mà đừng gọi mình là Đại ca nữa. Mình đang cố sức quên nó đi đây.

- Vâng. Em sẽ không gợi lại qúa khứ đau buồn. Bây giờ anh em mình ăn, uống, sau đó em đưa anh về nhà nghỉ ngơi. Xin anh hãy cho em được chăm sóc anh. Điều này khi anh ở trong tù, vì hoàn cảnh em không thể... bây giờ thì em làm được. Dứt lời ''Chân đất'' gọi cô hầu bàn, bảo đưa tất cả những thứ Trên bàn vào văn phòng của mình, dẫn đường mời Tân vào. Rượu ngon, bạn hiền, tình cảm... hai anh em đi gần hết chai nửa lít rượu ngang. Vui miệng Tân hỏi: Rượu cậu tìm đâu ra mà ngon y như của Làng Vân vậy?

- Hoàn toàn nấu ở bên này. 10 cân gạo dẻo chí lấỳ 4 lít anh bảo làm gì mà chả ngon. Còn rất nhiều thứ mà hồi ấy anh em mình thèm, bây giờ ê hề. Thư này, thứ này - anh ta chỉ vào đĩa chả chó, đĩa tái dê và bát nhựa mận. Cứ vậy, hết chuyện ăn, uống đến làm giầu... sau cùng gã chủ qúan đành đi vào đúng chuyên: Trâu đìên về Cheb (Tiệp) làm chủ chợ. Giầu, triệu phú Dolla. Bò Rừng đang là chủ một Restaurant ở bên Tây Đức, cũng là dân ''có cổ có cánh'' ở Đức. Còn tất cả anh em khác trong băng... gìờ đều... cỡ như em. Mọi người nhớ ơn anh vì anh đã chịu nhận tất cả trách nhiêm, không khai ra ai nên chúng nó mới yên ổn làm ăn. Chúng em đều tâm niệm: Khi nào anh ''xuất kho'' sẽ hùn nhau đền ơn trả nghĩa!

- Còn Hiền bây gìờ ra sao? Cô ấy ở đâu- Tân hỏi cắt ngang.

- Hiền ra đi cùng với cậu Dân sang tây Đưc, sau khi anh vào tù 3 tháng. Bây giờ ở đâu em không biết, nhưng bọn em sẽ tìm rồi thông tin cho anh.

- Không cần. Trước lúc đi, cô ây có vào thăm mình... ''Em sắp không thể chịu đựng được nữa nếu tiếp tục sống ở đây. Em không thể để giòng mắu của anh sau khi chào đời phải tiếp tục mang gánh nặng của anh để lại... hãy quên em, quên con đi'' - Có điều mình muốn biết cô ấy sinh con trai hay con gái. Biết chỉ để trong lòng thôi. Không nên khuấy động cuộc đời cô ấy và đứa bé. Mình nợ cô ấy và đứa trẻ không gì trả đủ. Đó là món nợ báo oán, truyền kiếp!

Tân ngừng lại, dôc ngược ly rượu. Hết!

Dường như rượu làm anh hăng lên, muốn cởi bỏ tất cả để lòng thanh thản, tiếp: Cả đời mình chưa làm được việc gì đáng làm, ngoài đánh nhau. Nạn nhân của mình tính đếm không xuể... hậu qủa của hành động này là 15 năm ân hận xót sa, dằn vặt... cuối cùng thì mất vợ, mất con, tan nát cửa nhà. Điều đáng ân hận nhất: Khi bố mẹ lần lượt về với ông bà tổ tiên, mình không được ở bên cạnh!

- Thôi anh! Số mệnh! Trời bắt vậy, cưỡng sao được. Hãy làm lại từ đầu. Chúng em sẽ giúp anh, dìu anh - như anh đã từng giúp chúng em năm xưa...

Tân nhìn chăm chắm vào mắt người bạn. Anh dần bình tĩnh lại, giọng xa vời: Không sao. Mình ngồi trong tù đã suy nghĩ, thấu hiểu mọi chuyện... Ừ, mà cậu cho mình tá túc ít lâu sau khi ổn định sẽ chuyển đi.

- Anh đừng ngại, đó là điều em mong muôn. Nhân tiện em đang cần người theo rõi quản lý nhà hàng này để tập trung triển khai nhà hàng thứ 2. Anh giúp em. Em sẽ ký cho anh một hợp đồng tuyển dụng để có các chế độ. Phải làm lại từ đầu anh ạ!

- Liệu có được không? Cậu có yên lòng không? Mình chỉ có khả năng nói, dịch tiếng Đưc, tiếng Anh - kết qủa của 15 năm ''trong kho'' đó. Còn làm kinh tế, buôn bán, bây giờ khác xa thời của anh em mình...

- Đúng vậy! Nhất định anh làm được. Có gì vướng mắc, đã có em...

- Nhưng còn điều này mình nói trước: Không để cho bọn bạn cũ biêt mình đang ở với cậu. Chúng nợ tôi... tôi nợ cuộc đời... thế là đã trả đủ. Ngừng lại ngẫm nghĩ, cân nhắc, lát sau Tân mới tiếp - Chuyện mẹ con Hiền... thôi... hãy dấu kín. Biết mình đã ra, ở đây, họ khó xử... còn mình gặp họ cũng chẳng dễ chịu gì. Chuyện đã qua, cho qua đi!

Tân tợp thêm hớp rượu, ngẩng nhìn qua khung cửa sổ, mơ màng...

''Chân đất mắt toét'' không tiếp lời. Anh để cho ‘‘Đại Ca‘‘ chìm đắm trong suy tư...

BERLIN - Hè nóng bức - Giáp thân 2004


Ẩn số cuộc đời

Người Bác sĩ đưa tờ bệnh án, gạch đít nhấn mạnh các chỉ số hàm lượng đường trong mắu, Ông Yên cầm đọc, nhận ra tình trạng bệnh của mình đâm hoang mang. Thấy bệnh nhân xúc động qúa mức, Bác sĩ khuyên yên tâm, nên vào viện ngay để chữa trị toàn diện. Chẳng còn suy nghĩ, tính toán - kể cả về nhà - ông quyết định đi sang khu tiếp đón người nhập viện. Thủ tục khám, tiêm thuốc, vào viện diễn ra trong vòng 1 giờ, nhận phòng, tắm táp thay quần áo xong, cảm thấy người mệt (có lẽ do tiêm thuốc liều cao) – ông lên giường nằm rồi thiếp đi...

Chuông báo đến giờ ăn chiều vang lên, ông Yên tỉnh, trở dậy ra khỏi phòng.

Khu nhà bệnh này hình dạng bên ngoài cũng giống như mọi nhà nhưng cấu trúc bên trong hơi khác: Một khoảnh sàn - lối đi, rộng chừng 3,5 mét, chạy dọc nhà, có tường ngăn phòng bệnh nhân với lối đi - tạo ra hành lang riêng biệt. Tường hành lang làm vai trò tường nhà - cấu tạo cửa kính lật, đóng mở bằng hệ thống điện lực. Cứ mỗi khoảng cách của 2 phòng liên tiếp, được lắp một lò sưởi. Hành lang luôn có ánh mặt trời và không khí trong lành. Mùa đông ấm, mùa hè thoáng mát.

Ngay trước các phòng đều được đặt một bàn chữ nhật cùng 4 ghế để bệnh nhận tiếp khách, ăn uống. Ông Yên ngồi vào bàn, người phục vụ đẩy xe tới, đặt xuất ăn trước mặt. Chưa kịp ăn, chợt thấy phía cửa ra vào xuất hiện người đàn ông châu Á, trung niên và 2 đứa trẻ chừng 8 đến 12 tuổi. Khi tiên đến cửa phòng tiêp giáp, người kia dừng lại, đặt túi xách lên bàn - nói tiếng Việt - bảo 2 đứa trẻ ngồi chờ, một mình đi vào, lát sau cùng một phụ nữ chừng trên dươi 35 tuổi trở ra. Người đàn bà ôm hai đưa trẻ, âu yếm, hỏi chuyện, đoạn hướng vào người đàn ông (ông Yên đoán chắc đó là chồng) - hỏi:

- Hàng quán dạo này thế nào, anh?

- Vẫn bình thường - ''người chồng'' trả lời uể oải. Chợt bệnh nhân nhìn sang phia ông Yên, mặt vui lên, giọng xởi lởi: Ô! Bác là người Việt phải không? Bác nhập viện khi nào?

- Chào cô! Tôi vào sáng nay.

Cô ngập ngừng giây lát chỉ vào người đàn ông - Đây là Chất, chồng em cùng các chắu. Em là Thu.

Chất đứng dậy tiến sang bắt tay ông, giọng hồ hởi: May qúa! Có bác là người Việt ở gần nên nhà em cũng đỡ buồn. Nhân tiện - anh ngập ngừng - nhờ bác, nếu cô ấy có gì cần... bác làm ơn điện ngay cho em theo địa chỉ này. Chất nói nhỏ chỉ đủ cho 2 người nghe - đưa tấm Card. Ông Yên nhận, thoáng vẻ ngạc nhiên...

Cô Thu nhìn những gói, bịch hoa quả rồi bảo chồng: Em có ăn được đâu. Lần sau đừng mang nhiều thế ! Chất gật đầu, đáp chiếu lệ : Cố ăn hoa qủa để đở háo. Thu cúi xuống ăn xuất do người phục vụ đưa. Vừa ăn cô vừa tiếp tục hỏi chuyện hai con... ông Yên cũng lặng lẽ ăn, suy nghĩ về người bệnh ''hàng xóm'' của mình...

Bữa chiều cuả cả hai bàn diễn ra khỏang hơn 40 phút. Chất thu dọn bát đĩa rếch đặt vào nơi quy định rồi cùng hai con ra về. Thu nhìn theo cho tới khi họ khuất sau khung cửa mới quay sang nói với ông Yên: Mời Bác sang đây.

Ông Yên tiên đến ngồi đối diện, nhìn Thu chăm chú: Trên khuôn mặt trái soan do bệnh tật, da dẻ xanh sao, hai gò má nhô lên trông càng thêm hốc hác, tiều tụy.

- Bác bị bệnh gì - Thu hỏi.

- Tôi bị Tiểu đường cấp tính. Còn cô?

- Em bị Thận. Cô nhìn ông thoáng vẻ buồn nhưng rồi nhanh chóng thay đổi - Bác ăn hoa quả đi. Nhà em mỗi lần vào thăm, mang hơi nhiều. Em chẳng ăn được.

- Cô để mặc tôi. Thế, vào viện được lâu chưa?

- Em vào lần thứ 2, đã được hơn 1 tháng.

Có lẽ nằm ở đây lâu ngày không ai truyện trò bằng tiếng mẹ đẻ, bây giờ gặp ông, Thu tâm sự cởi mở. Cuộc tiếp xúc đầu tiên đã gây cho ông sự thắc mắc cùng những ấn tượng cảm tình. Hàng ngày ba lần - sáng, trưa, chiều - ông và Thu gặp nhau ngoài ''Phòng khách''. Trước và sau bữa ăn, hai người thường nói đủ mọi thứ chuyện. Có luc thật sôi nổi.... Rồi trong buổi chiều 5 ngày sau, cô đã kể cho ông nghe quãng đời đầy sóng gió, trái ngang của mình nơi xứ lạ quê người...

...

Thu cùng Chất đến Đức du học từ giữa những năm tám mươi của thế kỷ trước. Như bao lứa đôi khác, họ yêu nhau rồi về phép nghỉ hè, làm đám cưới bên nhà. Tốt nghiệp, cũng là lúc ''Bức tường Berlin'' xụp đổ. Theo thông lệ trước nay, băt buộc, học xong phải về nước nhận công tác. Rất may lúc ấy lại có chủ trương cho du học sinh được ở lại nếu chính quyền nước sở tại cho cư trú hợp pháp. Muốn được cấp phép cư trú phải tự nuôi sống mình và đóng các khoản bảo hiểm. Hai vợ chồng căng ra tìm việc làm. Từ bé đến giờ chỉ đi học. Học xong, có mảnh bằng nhưng chẳng có gía trị gì đối với những ông chủ các xí nghiệp mới được cải tổ. Thế là phải chạy vạy tìm. Mà lại phải là công việc được tuyển dụng hẳn hoi, có đóng thuế và bảo hiểm xã hội. Đọc rao vặt phát chán, chỉ thấy Công ty vệ sinh thành phô có nhu cầu nhân lực, còn chẳng cơ sở nào ký hợp đồng tuyển dụng trong thời điểm này cả. Kiếm được việc làm thỏa mãn yêu cầu của mình là qúy lắm rồi, hai vợ chồng chẳng những không kiêng dè, xấu hổ, mà còn vui vẻ chuẩn bị cho ngày ''ra quân''!

Công việc thật đơn giản, hàng ngày chỉ lau rửa sàn nhà, tẩy rửa các bồn xí công cộng. Tuy nhếch nhác nhưng lại hợp với khả năng của những người chưa quen lao đông, không cần đào tạo nghề. Bù lại, do đây là công việc người Đưc chê không làm, ông chủ cần giữ người nên ngoài ký hợp đồng ra, họ còn đối xử với công nhân khá chu đáo. Đồng lương thu nhập tuy thấp, môi trường làm việc ''không vệ sinh'' nhưng rất lý tưởng đối với hoàn cảnh của vợ chồng những Kĩ sư ''Bằng đỏ'' - thất nghiệp, muốn tạo dựng cơ nghiệp ở nươc Đức thống nhất.

Sau 2 năm chăm chỉ, tằn tiện vợ chồng Thu đã có số vốn kha khá. Cũng vào lúc cô mang thai rồi sinh con. Bây giờ đã có cơ sở nghỉ ăn trợ cấp thất nghiệp mà chính quyền không thể khước từ cấp phép cư trú, họ quyết định chuyển hướng làm ăn.

Hai miền Đông, Tây hợp nhất, đang từ chỗ hàng hóa chỉ vẻn vẹn những đồ do DDR hoặc hệ thống XHCN đông Âu sản xuất. Mẫu mã xấu, đơn điệu, đắt. Giờ ê hề, đủ loại của các nước tràn vào. Điều quan trọng: Gia rẻ, khiến sức tiêu thụ của dân tăng nhanh. Theo gương đàn anh, đàn chị Hợp Tác Lao Động (Khách thợ), hai vợ chồng cũng mở quầy buôn bán ‘‘hàng xén‘‘. Bắt tay vào làm mới vỡ ra, học được nhiều điều mà không ở sách nào dậy... kể cả cach thức gian lận, trốn thuế…

Phân trang [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9]
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui