Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
24 Jan.2010

Đại ca Tẩn Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ

Khi làm xong thủ tục nhập cảnh vào Tây Berlin, đoàn người lên xe, chạy được một đoạn vượt cầu sắt. ''Bò rừng'' thông báo nhanh- chúng mình đang đi trên chiếc cầu mà Mỹ và Liên Xô trao đổi viên phi công lái máy bay U.2 và đại tá tình báo Xô viết. Cả 3 đồng loạt nhìn qua cửa kinh, trầm trồ thán phục kiến thức của gã. Hai mươi phút sau xe dừng trươc cửa Hotel Đại Đế. Trong 4 ngày lưu lại ở đây, đôi tác xem họ như vua. Mỗi đêm có từ 1 đến 2 phụ nữ phục vụ từng người, sẵn sàng thực hiện mọi yêu cầu của họ...

Sáng ngày thư 4, đích thân ''đại diện Levis tây Âu'' đưa đi xem giây chuyền sản xuất quần áo bò. Chế độ tự động hóa rất cao. Đến kho hàng mới ''lác mắt'': Hàng chất như núi. Đi đến đâu người dẫn đường cùng các vị khách cũng được nhân viên chào hỏi với vẻ kính cẩn nhưng thân mật- điều này ở đông Berlin không hề có!

Tối hôm thứ 4 - 3 người hội đàm với Sếp đôi tác. Ngoài những vấn đề đã bàn bên Đông Berlin, có một chi tiết mà lúc này viên đại diện ''toàn quyền'' mới hở ra: Nêu số tiền mua hàng được trao hết, chúng tôi sẽ trich ra 10% làm qùa tặng cho qúy vị. Ngay ngày mai nêu chúng tôi nhận được tiền, các vị có thể khấu trừ ngay trên tổng số kia. Tóm lại: Trả hết tiên sẽ có thưởng!

Tẩn đưa mắt nhìn Bò rừng và Trâu điên rồi hướng tia nhìn vào đối tác nói bằng gịong trầm, rành rọt: Sau khi đặt chân tơi phía Tây... gặp qúy ngài... xem kho hàng, ăn ở... thực mục sở thị tất cả - chúng tôi mới thực sự hiểu rõ hơn về chủ nghĩa tư bản phương Tây ''Rấy chêt như thế nào''. Cám ơn qúy ngài. Còn chuyện ký tá, giao hàng - Hãy để chúng tôi và ông đại diện ở phía Đông giải quyết. Riêng việc trao tiền ngay và lấy hàng thì chúng tôi cần phải trao đổi trong nội bộ chut ít... chủ yếu là huy động tiền mặt thôi. Việc qùa cáp, đối với chúng tôi, có cũng tốt mà không có cũng chẳng sao. Điều cốt yếu công việc của chúng ta suôn sẻ, nhịp nhàng. Hy vọng rằng chúng tôi sẽ cùng qúy vị thắt chặt quan hệ làm ăn lâu dài.

Lời đáp từ tuy ngắn nhưng đủ ý. Cuộc hội đàm kết thúc trong không khí vui vẻ hồ hởi. Chủ nhân mời sang phòng ăn đặc biệt dự tiệc. Vì thây cách bầy biện, trang trí, đĩa đựng thức ăn, bắt đũa, thìa muôi - mầu bạc bóng loáng - Tẩn hỏi một nhân viên phục vụ đứng bên cạnh, ông ta cho biết: Mâm cỗ loại này đã được sắp cho tổng thống Hoa Kỳ - R. Nich xon ăn, khi lần đầu tiên chính thức sang thăm Trung Quôc!

Nhưng sau khi ăn uống xong, trở về phòng ngủ - cả 3 mới biết thế nào là khóai cảm. Khái niệm đó đã được thực tế... đẩy lên đến tột cùng...

...

Ba người trở về vào sáng ngày thứ 5 với mỗi người 1 kiện qùa: Chiếc Radio Cassete nhãn hiệu Sharp 999. Đầu Video National, Tivi bán dẫn 14 inche hiệu Sony- cả 3 thứ đều là niềm mơ ước của những người có tiền ở miền Đông Đức vào thời điểm cuối những năm tám mươi của thế kỷ trước.

Việc đầu tiên - theo lệnh Tẩn - Bò rừng thông báo cho tất cả anh em trong băng tập trung để bàn chuyện trọng đại. Sau khi Tẩn tóm tắt nội dung và thông báo kết qủa chuyến đi, đặt ra vấn đề huy động vốn. Trâu điên bổ xung: Ta nên nhanh chóng gom hàng rồi tung ra chiếm lĩnh thị trường. Chỉ cần gỉam đơn gía xuống 10% là ta đã đè bẹp bọn khác, hoàn toàn thao túng thị trường quần áo bò Levis.

- Nhưng tại sao lại phải chồng tiến lấy ngay. Liệu có thể... sao không thực hiện tiền trao cháo múc- Một thành viên thắc mắc.

- Nếu vậy thì bọn khác sẽ chen chân. Kinh tế thị trường mà. Bọn chúng đánh hơi sẵn sàng nhẩy vào... ta lại có thêm đối thủ. Mà chắc đâu là 1 đối thủ- Bò rừng thủng thẳng...

- Nhưng...

- Cần phải...

Mỗi người thêm một ý kiến. Số phản đối thưa dần trươc ý kiến đầy thuyết phục của Trâu điên và Bò rừng. Tẩn thì vẫn ngồi nguyên nghe. Khi xem chừng đã có thể đi đến chung cục mới lên tiếng: Vấn đề mấu chốt là- Chúng ta có thể huy động được trong 3 ngày số tiền để rinh trọn kho hàng kia không? Chúng tớ đã sờ tận tay số hàng này rồi. Tất nhiên chẳng có cái gì trên đời này là đảm bảo tuyệt đối. Có chi làm quan, có gan làm giầu. Muôn giầu thì phải mạo hiểm. Có điều, mọi nghi ngại đã được kiểm chứng: Văn phòng làm ăn của họ ở bên đông Berlin... người đại diện giao dịch chúng ta đã qúa quen... cái chính chúng ta đã tiên hành nhiều đợt mua hàng của họ, uy tín, sòng phẳng… số tiên mua công lại còn nhiều hơn...

Cả bàn im lặng. Hầu như tất cả nhận thức ra vấn đề mà Tẩn nêu. Trâu điên, Bò rừng từ lúc Sếp lên tiếng cũng ngồi im. Vài phút trôi đi. Cuối cùng một tay cứng tuổi nhất trong bàn hội nghị lên tiếng: Đúng! Phải liều thôi. Vả lại cả 3 người đã trực tiếp đến tận nơi... gặp gỡ... Theo tôi, ai chưa tin có thể không góp vốn. Riêng tôi xin góp 20% trên tổng số gía trị toàn bộ mã hàng.

Mọi người trầm trồ...

- Thế nhưng- người kia tiếp tục- Chúng ta chỉ nên đặt qúa lắm là một nửa số tiền. Sau khi nhận mã hàng thứ nhất sẽ rót hết. Phải bắt họ làm cam kết không được bán cho ai nữa.

- Đúng! Phải vậy mới được. tôi ... tôi... người cuối cùng cũng đồng ý móc hầu bao!

Công việc diễn ra đúng như hoạch định: Mã hàng thứ nhất do chiếm 25% tổng số - được 2 bên giao nhận tại nhà kho của một cửa hàng bách hóa khu vực thuộc quận Trung tâm. Công việc diễn ra suôn sẻ. Chỉ sau mây giờ các cơ sở lẻ - những người góp vốn - hấng hết bay. Có đơn vị đến sau, hết hàng, nài nỉ, o ép. Bò rừng trực tiếp theo rõi, giải quyết phải nói ''Sùi bọt mép'', những người kia mới về, chờ hôm sau. Xong việc, gã đến ngay điểm tụ tập phản ảnh tình hình. Cả nhóm lại bàn bạc và gần như thúc ép Tẩn phải đòi họ trao hết 75% số hàng còn lại ngay. Tẩn hứa rồi cùng Bò rừng đến tận Văn phòng của đối tác. Người giao hàng hôm qua đang gọi điện... thấy Tẩn đến vội kết thúc cuộc điện đàm, quay sang niềm nở hỏi... Tẩn đòi gặp Sếp... người kia cho biết Sếp vừa gọi điện từ kho hàng về. Ông ta đang phân phối lại hàng cho một số nơi có nhu cầu. Nhưng dặn rằng nếu qúy anh muốn lấy tất cả thì phải chồng tiền ngay để tịnh kho. Tiền đến nơi, hàng sẽ giao ngay 4 tiếng sau.

Đang phân vân, một nhân viên từ ngoài vào nói nhanh: Tôi thay mặt Sếp theo rõi hợp đồng giao nhận này. Giấy ủy nhiệm đây (...). Nếu ông muốn lấy hết số hàng đó thì thanh toán tiền ngay, chậm qúa 1 ngày, bản cam kết sẽ không còn hiệu lực. Các ông chỉ nhận được sô hàng nếu trong kho còn.

- Chính vì thế tôi mới tới tìm Sếp của các vị. Thôi được, ông nhận tiền đi rồi viết biên lai. Còn hàng thì 8 giờ sáng mai chúng tôi sẽ chờ ở kho mà hôm trước đã giao nhận. Thủ tục tiến hành chỉ trong 15 phut. Tuy đếm thiếu 10% so với tổng số tiền ghi trong hợp đồng nhưng người kia tỏ ra thành thạo vẫn viết trong biên lai đủ số. Dường như anh ta biết rất rõ giao kèo của họ. Tẩn lại tấm tắc: ''Tư bản có khác! Biết người biết việc...''. Trước khi ra về, người kia chuyển lời thăm của Sêp và hẹn sẽ trao đổi thông tin để tiếp tục ''phi vụ'' khác!

...

Tẩn, Trâu điên, Bò rừng cùng tất cả những người nhận hàng đều có mặt trước 8 giờ. Ai nấy nóng lòng, cứ như bị bầy kiến cắn. Thời gian chậm chạp trôi đi. 8giờ 30... 9 giờ... Không còn chịu được, 3 thủ lĩnh - như anh em thường gọi - lên xe lao tới Văn phòng đối tác. Từ xa đã thấy trước cửa có gì khang khác: Im lìm, vắng lặng hẳn so với chiều hôm trước. Cả 3 tiến đến, Trâu điên gõ cửa, một người đàn bà ra mở. Tẩn hỏi, người kia cho biết những người du lịch thuê nhà của bà đã gỉa nhà, đi từ sáng sớm.

Không chào, 3 người vội lao ra trạm điện thoại tự động gọi đi Tây Berlin. Sô mày này đã bị khóa. Cả 3 thở hắt. Họ đã thừa nhận bị lừa một vố khá nặng. Không hiểu sao như có linh tính... Tẩn quay người trở lại căn nhà. Vứa lúc người giao hàng hôm trước tới. Đã sẵn đang bôi rôi, bực mình... tính hung hăng nổi lên... Tẩn tưởng vớ được người của bọn lừa đảo vội hô lớn- tóm lấy thằng này. Hai chiến hữu lao tới mỗi người giữ một bên tay gã kia, ép ra xe. Chưa hiểu đàu cua tai nheo ra sao, gã hộ pháp vung tay, Trâu điên và Bò rừng ngã dụi. Không chịu được hai gã xông vào... Vốn to gấp đôi đối phương, thấy chúng dở công phu (chắc anh ta cũng biết)- đánh mình. Anh ta không thèm đỡ, chỉ gồng mình rồi túm lây tóc của hai đối thủ. Trâu điên và Bò rừng đau, kêu oai oái dục Tẩn giải cứu. Tẩn quan sát từ đầu, thấy không thể dùng võ nghệ với đối thủ... trong lúc tinh toán... tính hung bạo, hoang dã lại nổi lên, Tẩn rút ngay con dao nhíp trong túi tiến tới, vung lên... gã kia buông tay lao tới ôm ghì, Tẩn và gã đổ vật. Gã nằm đè lên khiến Tẩn không thể cựa quậy... Hai bạn được dịp ù té chạy.

Từ lúc cả 4 người đôi co, người đàn bà chưng kiến... khi ẩu đả xẩy ra - vội gọi điện. Cảnh sát ập tới. Nhát dao điêu luyện của Tẩn đâm trúng tim kẻ xấu số (Sau này Tẩn mới được biết anh ta chỉ là người được bọn Mafia thuê áp tải hàng giao cho bọn Tẩn). Cảnh sát gỡ được 2 người ra thì mồm Tẩn đã ngáp ngáp như con cá nằm trên thơt vì thiếu dưỡng khí. Gã kia thì đã tắt thở. Mặt, mình mẩy Tẩn ướt đãm mắu do nạn nhân nằm trên- phun ra...

Cái kết cục 15 năm tù của Tẩn nguyên do là như vậy!

...

Chuyến S- Bhan số 5 tới.

Tân như vừa qua một cơn ác mộng, thất thểu bước lên. Đến ga Friedrichsferlde-Ost chuyển sang Tramwei đi vào siêu thị Đông Nam Á. 15 năm trong tù tuy có được nghe đồn, nhưng không mường tượng, hình dung ra khu chợ của người Việt mình lại có dạng đặc biệt thế này... Chủ các gian hàng phần nhiều là những người lạ hoắc. Đã 3 giờ chiều, thấy tấm biển đề quán ăn châu Á,Tẩn quyết định vào ăn thử. Dở bản thực đơn có những thứ mà 15 năm trước nằm mơ cũng không thấy: Thịt chó, Tái dê, rượu gạo cât thủ công, lòng lợn, có cả tiết canh (nhưng phải đặt trước). Cô hầu bàn lịch sự, xinh xăn bước tới- Tân gọi gần hết món.... Cô kia trở vào, bưng một mâm ra. Tân gắp mỗi món một đũa để ăn thử đọan đưa ly rựơu sực nức hương thơm lên ngửi, nhâp - vừa kịp uống - đã thấy trong quầu rựơu có tiếng người nói to, giọng quen quen. Tân đưa mắt nhìn. Người kia cũng ngẩng lên... 4 mắt nhìn nhau... người kia vất quyển số xuống reo to: Ôi anh, đại ca... anh đến lúc nào? Tân đứng lên , người kia tiến tơi... -''Thằng chân đất mắt toét'' đây! Anh... anh - ''Chân đất...'' ôm lấy Tân khóc oà...

Phân trang [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9]
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui