Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
24 Jan.2010

Đại ca Tẩn Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ

...Và bây giờ, khi đã là công nhân HTLĐ, không ở gần ông bố ''quân sự'', ngoài biên giới nước Việt, Tân đã thực sự biến thành Tẩn. Gía người khác có lẽ đã tỉnh ngộ về danh tính khó nghe kia. Đằng này, Tân lại lấy đó làm hãnh diện. Nhất là mây thằng cùng trang lứa, dân ''Chân đât mắt toét'' lại cứ tâng bốc Tân đến tận mây xanh. Tệ hại nhât chúng thường xưng hô- Đại ca Tẩn! Tân càng thú vị. nghêng ngang hơn và rất tự nhiên trong những khi cần xưng danh với đám khách hàng, đối tác trong các vụ buôn lậu, bán chui - gã lại làm ra vô tình buột miệng- Vâng, tôi là Tẩn!.

...

Vào cuối những năm tám mươi của thế kỷ trước, ở Đông Đức, phong trào buôn lậu trong cộng đồng người Hợp Tác Lao Động phát triển mạnh. Ganh đua ở lĩnh vực này còn có dân Ba Lan, Thổ (Turkei). Hễ nơi nào xẩy ra tranh chấp y như rằng có đánh nhau và không thể vắng mặt Tẩn, chính vì thế, Tẫn nổi lên và được ngay đám đồ đệ suỳ tôn là Thủ lĩnh. Khu vực quản lý được nhanh chóng khoanh vùng và ranh giới ''Nước sông không phạm nước giếng'' - được các bên thực hiện.

Dường như không được đánh nhau các đàn em của Tẩn thấy kém vui đâm ngứa ngáy chân tay. Thỉnh thoảng bọn chúng lại cố tình gây sự để phá phách. Một lần vớ được ''con vịt'' lớ ngớ đi lạc sang khu vực của chúng. Sau khi cho thằng kia một trận nhừ tử, bọn chúng dẫn về gặp Sếp. Nhìn thằng ''Tây'' bị đánh, tự dưng Tân thấy hả lòng. Gã hỏi ''Cánh tay phải- Trâu điên'': Nó mang trên người thứ gì?

- Không có tiền. Chỉ có quần áo bò rởm và cả loại ''xịn''. Nhưng đáng chú ý có một túi Mác, Mỏ Levis.

- Đâu? Đưa cả ra đây.

Trâu điên moi các thứ từ trong chiếc túi xắc ra. Cả bọn xúm vào xem, mây thằng trầm trồ khen hàng tốt. Tẩn quay sang hỏi ''con vịt'':

- Hàng này chúng mày nhập từ đâu? Gía nhập bao nhiêu? ’’Con vịt’’ bập bẹ tiếng Đức: Một nửa chúng tao may, còn đồ Origin - mua!

- Hả? May? Xem nào... Tẩn nhìn chăm chú rồi ngẩn người... đoạn đột ngột thốt lên - tính ra chỉ... USD. Chúng tao muốn mua những thứ này số lượng nhiều, bọn mày có bán không?

- Phải hỏi Sếp. Chắc là có!

- Thôi được. Cho mày về. Bảo với Sếp mày là tao muôn gặp bàn chuyện làm ăn. Ngừng một chút suy nghĩ, gã hỏi tiếp- số hàng trong túi xắc này mày dự kiến sẽ bán bao nhiêu? Gía nhập bao nhiêu?

Thằng kia không nói được tiếng Đức, chuyển sang giải thích cặn kẽ bằng tiếng Ba Lan. Một thằng đứng bên cạnh dịch lại cho Đại ca nghe. Măt Tẩn sáng lên, quay sang bảo''cánh tay trái- Bò rừng''- mày viết cho sếp của nó thư hẹn gặp để bàn việc mua hàng. Còn số này, quy ra trả gía gốc bằng USD. Coi như chúng ta mua! ''

''Con Vịt'' nghe, mắt sáng lên - quyệt, lau máu trên mũi - cầm thư, tiền ra về.

Cả bọn xum lại quanh đống hàng. Chưa đứa nào lên tiêng, Tẩn rành rọt: Chúng ta chuyển sang may. May được thì ''ăn cả tất''. Tại sao có Mác, Mỏ, có thị trường, ta lại phải đi ’’luộc’’ lại của chúng?

- Nhưng kỹ thuật may của bọn nó rất khá. Mình làm sợ không đạt chất lượng- Trâu điên phản bác.

- Cũng không đến nỗi chúng ta không thể làm được. Chỉ cần một vài đứa là thợ may xịn. Còn mẫu mã, số đo và thiết bị, nguyẽn liệu may - không thành vần đề- Bò rừng phủ nhận!

- Tao biết một thằng tên là Tiến, trước đây là thợ may Comple ở Hàng Bông hiện đang ''vật vờ chó ốm'' ở Postdam. Triệu thằng này về, khoán nó đào tạo. May quần Bò rất dễ. Chỉ cần tháo các quần xịn ra rập khuôn cắt là có ngay tất cả các số đo. Cuôi cùng thì thợ may chỉ làm mỗi việc điều khiển đường máy cho thẳng. Xong! Chả mấy chốc mấy thằng èng èng sẽ thành Meister hêt - Thằng khác cứng tuổi nhất trong bọn- bổ xung.

- Đúng!

- Hay lắm! Trúng to rồi- một thằng ''lỏi con'' không kìm được vui thích - hét lên!

- Sao từ trươc tới giờ bọn mình lại không nghĩ ra nhỉ... Cả bọn hồ hởi rồi phân công nhau đi lo mỗi đưa một việc. Số tiền bán quần áo mua được, của ‘’con Vịt’’, công với số hiện đang có, đã đủ mua sắm thiết bị dụng cụ để may hết số Mác, Mỏ hơn 300 chiếc, tiền thu được không phải là it.

- Nhưng trước mắt cứ phải mua của bọn nó hàng để giữ khách. Khi nào may thành công mới cắt cầu. Để chuẩn bị cho kế hoạch dài hạn, bọn mình phải nhập số Mac, Mỏ thường xuyên. Nếu được thì mò ra đầu mối để sau này làm trực tiếp - Tẩn kết luận.

Ngay hôm sau, Tẩn nhận được điện thoại hẹn gặp của đối tác. Cuộc hẹn gặp nhanh như vậy làm cả bọn đâm nghi hoặc, chần chừ.

- ''Ồi! chỉ là do cả hai thực sự cần nhau nên đến nhanh với nhau, có gì đâu!'' - Tẩn trấn an đàn em, vội trả lời đồng ý và chọn địa điểm, thống nhất số người hội kiến là 5. Trâu điên vốn rất ''thính'' trong việc đao búa lên tiếng cảnh báo: Tất nhiên đi hội kiến là đúng, cần thiết nhưng không được mất cảnh giác. Dân Mafia Ba Lan không phải loại thường. Theo tớ, ta nên chọn thêm 2 thằng nữa điêu luyện về côn nhị khúc. Cậu, Tớ, Bò rừng cùng đi. Tât cả chỉ nên mang côn nhị khúc. Cảnh sát có khám bắt, chúng không thể làm gì ta. Trong kịch chiến thứ này - (loại được chê tạo đặc biệt) - phát huy tác dụng rất hiệu qủa, dù chúng có là ‘‘voi‘‘ ta cũng không sợ. Chăc bọn nó cũng không có súng, mà chủ yếu là ’’dao phay’’ (Kiếm ngắn) và Bốc xơ.

Ý kiến của Trâu điên thật chí lý. Tẩn đồng ý. Cả bọn bắt tay chuẩn bị.

Điạ điểm gặp mặt là một Resstaurant nằm gần bể bơi trong khu liên hợp thể thao trung ương. Đúng giờ, hai ''phái đoàn'' đều xuất hiện ở cửa. Tất cả đi vào buồng đã đặt sẵn. Đối tác - thằng nào thằng ấy trông to như hộ pháp. Tóc cắt cua, mặt đằng đằng sát khí. Nếu trên tay mỗi đứa có đôi găng đấm Bốc thì đó chính là 5 Mohamet Alli.

Tẩn đi đầu. 4 chiến hữu thư thái theo sau. Trừ Tẩn mặc Comple Cravat cài khuy, 4 đàn em ăn vận tựa như các võ sinh của một lò dậy Kông phu đến hội thao. Nếu chú ý quan sát, nhận ra ngay: Lưng đứa nào cũng thẳng đợt. Đó là hậu qủa của 2 khúc gỗ Phíp kềnh cang nằm trong lớp áo- ép sát sống lưng.

Thật ra cả hai bên đều lo lắng hão.

Chẳng có ai muốn gây chuyện vì cả hai đang cần nhau. Từ trước đến giờ chưa tìm hiểu nhau cặn kẽ để cùng kiếm tiền. Nhờ ''con vịt'' bị trận đòn và lũ đàn em hiếu chiến nên Tẩn mới vô tình nghĩ ra kế hoạch này. Thủ tục giớî thiệu của hai bên diễn ra bình thường. Ngồi bên phải thủ lĩnh đối tác là một người đàn ông tuổi trung niên, giống dân Thổ hoặc Trung Á. Bộ ria mep như con sâu róm cứ luôn luôn cựa quậy. Ông ta được giơi thiệu là đại diện phân phôi cho hãng Levis ở đông Âu. Để chứng minh cho lời giơi thiệu, vị đại diên kia rút túi đưa cho bọn Tẩn mỗi người 1 chiếc Card bọc Nilon. Trên đó có ảnh, chưc vụ địa chỉ và Lô gô của hãng sản xuất quần áo. Ông ta là phát ngôn chính và ra những quyết định cuối cùng trong cuộc hội đàm. Chỉ sau vài giờ bàn thảo, hai bên đã thồng nhất với nhau gía cả, số lượng, thời hạn giao nhận, thanh toán, kể cả hóa đơn phù phép đi trên đường cũng được đề cập…

Rượu, Bia, nước ngọt, thuôc lá và thức ăn loại hảo hạng được bưng ra. Mấỳ giờ trươc cứ tưởng săp đánh nhau to đến nơi. Bây giờ trông đám người như đám bợm nhậu. Tất cả đã tu bia như tu nước suối. Nhai chim quay, vịt quay, bò rô ti - rào rào. Cười nói như pháo ran!

Hai tuần đầu - cứ ba ngày một chuyến giao dịch - Hai bên thực hiện cam kết nghiêm chỉnh. Tiền trao, hàng nhận, không suy suyển, không vết gợn. Chất lượng hàng tuyệt vời. Đàn em của Tẩn tha hồ hốt bạc. Cứ mã hàng sau lơn hơn mã trước. Nhưng đơn gia lại hạ đi. Một vài thằng lắu cá, khôn lỏi, thỉnh thoảng lại phản ánh cho chủ giao hàng về dăm ba kiện- vài trăm chiếc - may bị lỗi. Chủ hàng không kiểm tra mà vui vẻ bù lỗ bằng giảm đơn gía sô hàng này. Không khí làm ăn hào hứng đầy tin cậy.

Vào tuần thứ tư, Tẩn nhận được điện của đôi tác nói cần gặp mặt để thông báo, bàn về một công việc quan trọng. Lần này mời đến thẳng văn phòng giao dịch của họ. Lại vẫn thành phần cũ, 5 người đi đến bằng chiêc La Da. Đây là căn nhà nằm trên một phô gần chân tháp Tele Cafe. Đồ đạc trưng bày trong phòng sang trọng, hào nhoáng. Chủ hàng đưa cho Tẩn đọc một thông báo của hãng Levis , rằng hiện đang có khối lượng hàng lớn cần giải tỏa. Chào bán. Nếu khách nào mua thì dồn tiền đến lấy ngay. Gía bán chỉ bằng 1/2 so với gia nhập của thị trường quần áo đang thịnh hành. Đôi tác rủ Tẩn chung vốn, đồng thời - gã kia nhấn mạnh - nếu muốn, sẽ giao đầu môi làm ăn này cho Tẩn, họ chuyển sang địa bàn khác. Chả cần suy nghĩ - vì đã xây dựng được lòng tin qua các lần mua hàng - trong đầu Tẩn đã quyết định ngay, nhưng vẫn tỉnh táo, tỏ ra e ngại - Ác cai kho hàng lại đặt ở bên Tây Berlin - Tẩn dè dặt. Đối tác hiểu ý trấn an ngay - Sẽ đưa ông đến tận nơi xem, gặp trực tiêp chủ hàng...

- Nhưng tôi không thể đên xem được vì giấy tờ...

- Tôi hiểu! Chuyện này ông không cần bận tâm. Chúng tôi sẽ lo.

Để cho kín kẽ, Tẩn hứa sẽ chính thức trả lời vào chiều hôm sau rồi về bàn với anh em. Tuy cũng có vài ý kiên e ngại... cuối cùng vẫn thống nhất mua số hàng này. Tất cả đều chắc mẩm: Sẽ là bước ngoặt để bọn Tẩn tiến sang một môi trường làm ăn mới!

- Cần có hai điều kiện: Chúng phải chuyển giao đầu mối này cho ta và lo giấy tờ cho 3 người đến tận nơi xem hàng, sau đó về mới chuyển tiền, nhận hàng song song. Chỉ có điều đáng suy nghĩ: Kho hàng trị gía mấy trăm nghìn USD, vay mượn đâu? Tất cả lại xoay ra bàn huy động vốn. Ai cũng tâm niệm: Nếu đưa đưọc số hàng với gía này về, gọi các cơ sở ở 6 thành phố lên trao tay - lãi cũng đã gâp đôi.

Theo đúng hẹn, 3 người có mặt tại quán cà phê Ý gần quảng trường Alexander. Xe chủ hàng đưa họ tới một biệt thự khác. Tất cả thay quần áo, sửa lại tóc tai, chụp ảnh, nghỉ ngơi tại chỗ rồi sáng 2 hôm sau mỗi người nhận một hộ chiếu tên mới lạ hoắc nhưng lại dán ảnh mình. Người tổ chức cuộc đi nhắc phải nhớ tên, tuổi, ngày tháng năm sinh. ''Những chuyện trên đường để chúng tôi ứng xử ''.

Phân trang [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9]
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui