Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
24 Jan.2010

Đại ca Tẩn Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ

Tẩn tên thật là Tân. Họ, Đạo Chính - Đạo Chính Tân! Tẩn là tên được cuộc đời ''tặng''. Chính cái tên Tẩn này ảm, thẩm thấu, cột chặt vào Tân như một định mệnh, đã làm cuộc đời Tân ngoặt sang một hướng khác...

Người Kinh thường mang họ Lê, Nguyễn, Trần... Người Tày họ Nông, người Thái, Mèo - nghĩa là mỗi dân tộc trong cộng đồng người Việt đều có những họ phổ thông truyền kiếp của giòng tộc. Thế mà Tân lại mang, họ Đạo Chính - Cái họ có thể là duy nhất chẳng giống ai của dân ta. Muốn hiểu thấu đáo nguồn gốc của nó, ta phải lùi lại dĩ vãng: Ông Nội Tân tên thật là Kim - vốn giòng dõi gia thế có của ăn của để. Cụ tổ chỉ sinh được mình Kim. Là con một nên mới lọt lòng đã được ''Nâng như nâng Trứng, hứng như hứng Hoa''. Đến tuổi, cậu được bố dẫn tới tận nhà thầy để học đạo thanh hiền. Sáng dạ, học một hiểu hai, chỉ phải cái tính ngỗ ngược, thich đánh đấm. Thầy đồ là chỗ quen thuộc nên rất chú ý đến cậu con của bạn. Khi Kim có lỗi, thầy kết hợp giáo dục trách phạt bằng roi mây với giảng giải kiến thức. Chứng nào tật ấy, Kim chẳng những không bỏ được tính quen đâm đá, mà xem chừng các cuộc đấm đá cứ tăng dần theo năm tháng, tuổi tác!.

Lớn chút nữa, ngoài chuyện đấm đá, Kim học đánh bạc. Mới mười mây tuổi đầu mà đã thông thạo tất cả các loại cờ bạc. Bình dân thì: Đáo lỗ, Bật tường, Tam cúc, Bất, Đố mười (3 cây) Quay đất, Xóc đĩa, Xì tố. Còn cờ bạc của giới Trí thưc, quan lại thì: Cờ Tướng, Chắn cạ, Tổ tôm, Tài bàn. Đến nỗi hễ thấy bóng Kim ở đâu là các con bạc chèo kéo bằng được ''cậu'' vào bàn. Bọn chúng dành cho Kim đặc quyền được chơi chịu, ghi sổ nợ.

Một ngày kia, gần hai chục con bạc mang giấy nợ đến nhà đòi. Ông bố ngã ngửa người ra, đành bán nửa gia sản trả nợ thay cho qúy tử. Cú sôc qúa lớn khiến cụ ngã bệnh rồi về với tổ tiên. Cụ bà cũng không kìm được nỗi uất hận buồn phiền, theo chân cụ ông sau đó 3 tháng. Không còn ai ngăn cản, Kim tiếp tục vùi đầu vào bài bạc. Hơn môt năm sau thì toàn bộ cơ nghiệp: Ruộng tư điền hương hoả, thổ trạch, tiền bạc, đồ dùng... cùng ngôi nhà theo Kim vào chiếu bạc - đội nón ra đi - hết. 17 tuổi, trắng tay, trở thành kẻ ''sống vô gia cư, chết vô địa táng'' - đành ra Đình làng vạ vật, đi ăn xin.

''Bụng đói đầu gối phải bò''. Bò bằng cach đi... ăn trộm buồng cau, dái chuôi, gà qué. Biệt danh Đạo chích Kim Kê (Kim trộm gà) được dân làng đặt cho, trở thành ''gương xấu''trong vùng. Mãy tay trộm có cỡ ở xung quanh biết tìm đến chèo kéo. Kim nhập bọn đi ăn trộm những nhà có của. Một lần bị đánh nhừ tử, đâm sợ... Cuối cùng thì cũng biết xấu hổ - cái chính là đói - đành bỏ làng ra đi.

Một đêm mùa đông, gần tết, Tuần đinh làng Đô của một Huyện - cách xa quê hương Kim mấy trăm cây số- bắt gặp ở chái đình làng một thanh niên đang đói lả, run cầm cập, sốt ly bì. Lý Trưởng sợ có người chết ở đình, ''Giông'' cả làng - vội gọi thầy lang đến chữa trị. Kim Kê khỏi. Nhớ đến hoàn cảnh của mình- nhất là cơn đói rét - vừa từ cõi chết trở về - anh xin ông Lý trưởng được ngụ cư. Đang thiếu Mõ làng, ông Lý đồng ý giao ngay cho Kim. Cái chái sau Đình trở thành nơi trú ngụ của Đạo chích Kim Kê từ đó.

Sau cú Sốc lớn, Kim tỉnh người chí thú làm ăn và dấu kín qúa khư. Một cô gái con ông bà quyét chợ để ý. Thấy cái tướng của Kim (hơn hẳn nhiều trai làng) - ông bà ưng ý ngay. Một năm sau họ làm mâm cơm cúng tổ tiên rồi cho 2 trẻ ra ở riêng. Cái chái sau đình kia trở thành tổ ấm của cặp vợ chồng Mõ trẻ, rồi cũng ở đây, 3 bé trai lần lượt ra đời cách nhau trong vòng 5 năm.

Đời Mõ làng cư thế bình lặng trôi qua 17 năm.

Cuộc cách mạng tháng 8 năm 1945 nổ ra. Kim hăng hái tham gia cươp chinh quyền. Đã biết chữ, những người nổi dậy cho Kim làm phó chủ tịch Ủy ban cách mạng. Ngay từ lúc bỏ quê qúan ra đi, Kim đã quyết quên họ, dấu gốc gác. Khốn nỗi bây giờ có chưc có quyền, mỗi khi phải ký giấy tờ cho dân, ngoài tên cần phải có họ. Liên tưởng tới hai tiếng Đạo Chích mà dân quê gán cho, Kim bỗng thấy tự ái... tự ái đến độ văng tục trong đầu: ''Mẹ kiếp! - Thì ông lấy mẹ nó họ là Đạo Chính vậy. Chúng mày khinh ông trộm gà, bây giờ bố chúng mày cho thằng Ăn Trộm Gà - cưỡi lên đầu chúng mày cho hả dạ!''. Biệt danh ''Đạo Chích'' được cải thành họ ''Đạo Chính''. Lũ con cái làm lại khai sinh mơi. Thằng cả - Đạo ''Chích'' Thiên trở thành Đạo ''Chính'' Thiên. Thằng Hai - Đạo Chính Điền, thằng út là Đạo Chính Nhân. Ông đã đẻ ra Bái Vật Giao mà những người quân tử, trí thức - thờ phụng: Thiên- Điền (Địa)- Nhân!

Cuộc Trường kỳ kháng chiến ngày một ác liệt. 4 bố con ông tham gia hăng hái. Thiên, Điền đủ tuổi thì vào bộ đội chủ lực. Nhân mơi it tuổi nhât cũng xin đi làm liên lạc. 13 năm sau - chiến tranh chống Pháp kết thuc. Tiếp đến Cải cách ruộng đất - cả 3 được xuất ngũ: Thiên yếu nhất được về quê sống cùng bố mẹ. Điền chuyển ngành về làm phó Sếp ở một mỏ trong công ty than Cẩm Phả. Đạo Chinh Nhân về làm thợ, lấy vợ... 3 con gái ra đời trước. Sau cơn ''khát nước'' đó 10 năm - Tân mới đến lượt ra!

Không biết có phải Tân thừa hưởng di truyền của ông nội mà y hệt tính cách ông nội: Lười, ngại học, hay đánh nhau, phá phách và tụ tập, lén lút chơi Tu lơ khơ ăn tiền. Ông Nhân đã trở thành Giám đốc nhà máy. Ông vất vả vì công việc thì ít mà vì thằng con thì nhiều. Thoạt tiên là giáo dục theo cách cũ: Quật bằng roi mây, sau đó điên lên - vớ được đoạn ống nước bằng cao su- ông cũng quật. Có luc còn cả bạt tai đấm đá. Tân coi khinh tất. Ông Nhân hết cách, đang bất lực thì nhớ ra: Nhà nước ký kết Hịêp định HTLĐ với 4 nươc XHCN động Âu, xí nghiệp đã liên tục cho nhiều công nhân đi. Nhẩm tính thấy thằng con đủ tuổi, lại qúa bận công việc của xí nghiệp, nhưng cái chính - ''Đau đầu''... ''Chậc! Cho nó đi, ''Đi cho biết đó biết đây. Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn''. Sống tự lập sẽ khôn ra! Ông bảo Trưởng phòng Lao động tiền lương... thế là hơn tháng sau Tân có mặt trong đoàn quân đi Hợp Tác Lao Động ở Đông Đức.

Năm đầu tiên đến Đưc còn êm thâm, chí thú học nghề, học tiếng.

Khi đã biết chút ít tiếng Đức, quen thung thổ, trong môi trường tự do và nhất là không có Bố bên cạnh - căn bệnh cũ của Tân lại được dịp tái phát. Trươc tiên là đánh nhau vơi anh em trong đội lao động. Tân nể mặt né tránh số phân nửa trong đội là công nhân chính hiệu. Còn lại ''cá đối bằng đầu'', ''cùng hội cùng thuyền'' - bât chấp, cà khịa, đấm đá hêt. Trong tổ có một thằng bạn học chung trường phổ thông bên nhà từ cấp 1 đên cấp 3 - biết rõ lý lịch của Tân và cả ''võ của nhau''. Riêng hắn, Tân không ''dây với hủi''. Cậu kia thì rỉ tai mọi người - ''thằng này í à? Với nó chỉ có tẩn, tẩn mạnh mới xong. Hồi học phổ thông với tớ, nó đã nổi tiếng trong vùng về đánh đấm. Có lần tớ đã đấm nó vỡ mõm, hộc mắu. Chúng tớ không gọi Tân, mà gọi là thằng... Tẩn''!

Tẩn... Tẩn!

Nghe mà xởn gai ốc.

Cần lý giải về cái Danh- Động từ - Tẩn này một chút.

Có thể Tẩn bắt ngưồn từ chữ Tấn trong tập hợp từ - Tra Tấn - phương pháp Trị quốc - An dân cơ bản của thực dân Phap hồi chúng còn ngự trị trên đầu dân ta. Cứ thấy ai đó có vẻ cứng đầu... bọn Thực dân lại tóm, đánh đập, ép cung, bắt người xâu số phải nhận tội chống đối để dễ dàng kết án tù đày, bắn giết. Các cuộc đánh, ép cung đó được dân ta gọi là Tra Tấn. Lâu dần - từ đời này sang đời khác - Tra Tấn rút gọn thành ''Tẩn''. Đến nỗi lũ trẻ ra đời dường như tự nhiên đã thừa hưởng câu nói của bố, thế là thành câu cửa miệng của bọn chúng.

Khi thằng lớn bảo không được thằng bé, thằng lớn đe: - Ông Tẩn cho bỏ xừ bây giờ!

Lũ choai choai kéo bè kéo cánh thì hô: Chúng mày ơi! Tẩn bỏ bố nó đi!

Bọn thanh niên mỗi khi gây gổ, trong những cuộc chia chac không đều… ‘‘hội đồng‘‘, đánh hôi... thì gào lên: Tẩn... Tẩn... Tẩn!

Tân rơi ngay vào mội trường, được đám bạn khuyến khích. Như đã nói ở trên. nó dạn đòn đến lì lợm. Mà nào có to con cho cam. Đằng này còm nhỏm còm nhom. Người cứ lồng ngồng... cái chính được đám bạn khích bác, phổng mũi, đến độ đầu chỉ ngự trị tiếng...Tẩn. Trong mọi trường hợp tranh chấp, nó chỉ dùng nắm đấm để giải quyết. Điều thú vị - nhưng cũng thật tai hại: Kết cục các cuộc ẩu đả dù mắu mồm mắu mũi hộc ra, đứng không vững, liêu xiêu nhưng Tân vẫn hổn hển, hỏi đối thủ: Chịu... thua chưa? Kẻ kia cũng đã kiệt sức... dường như nhận ra điều gì đó tiềm ẩn trong con người đối thủ ’’không còn gì để mất’’- đành lặng lẽ quay đi. Tân dương dương tự đắc khẳng định chiến thắng của mình, vì vậy ở cả 3 cấp - 1, 2, 3 - Tân đều giữ vững ngôi đầu bảng- Tẩn nhau!

Phân trang [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9]
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui